Nấu Lẩu
Ôn Thiển vẫn còn đang lẩm bẩm về ớt, thì đã có người tự mang đến cho nàng.
Người đến là Tống Vân Thanh, còn dẫn theo hai đệ đệ của mình.
Hai cậu bé mười tuổi, mỗi người xách một chiếc túi đan bằng cỏ, lon ton chạy theo sau lưng Tống Vân Thanh.
“Ta vừa ra khỏi núi, thấy tiệm tạp hóa có bán ớt, nên mua cho các người một ít.”
Mở một trong các túi cỏ ra, bên trong chứa đầy ớt khô, ước chừng phải hơn mười cân!
Ôn Thiển vô cùng bất ngờ, bảo Giang Đình Chu trả tiền bạc cho Tống Vân Thanh.
Tống Vân Thanh không nhận, số thú săn được trước đó đã giúp hắn kiếm được món hời lớn, không thể tham lam vô độ.
Sợ họ có gánh nặng tâm lý, hắn giải thích: “Hiện giờ lương thực ở trấn rất khó mua, giá đã tăng đến trên trời rồi, bụng mọi người còn chưa no thì ai còn nghĩ đến gia vị chứ? Ớt này chẳng có ai hỏi mua, một túi lớn như vậy cũng chỉ có vài đồng tiền đồng mà thôi, nếu còn khách sáo thì lại hóa ra xa cách.”
Tống Vân Thanh kiên quyết không nhận, rồi lại mở chiếc túi kia ra, bên trong ngoài các loại hương liệu dùng để nấu ăn còn có loại quả mà họ phát hiện được ở vùng ngoại vi.
“Đều không phải thứ đáng giá, đừng khách khí với ta.”
Giang Đình Chu nói với Ôn Thiển: “Nương tử, không cần khách khí với hắn, chờ khi hắn rời đi thì tặng hắn một ít dây khoai lang, bảo họ mang về trồng.”
Ôn Thiển cũng thấy ý này hay.
Huynh đệ nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906205/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.