Ngoài da thú săn được, Giang Đình Chu còn mang về mật ong và nhộng ong nướng.
Ôn Thiển không dám ăn nhộng ong, mặc dù nhìn chúng có màu sắc hấp dẫn, mùi thơm cũng rất đậm đà, nhưng chỉ cần nghĩ đến lúc chúng còn sống là những con sâu trắng bóc, Ôn Thiển liền dẹp ngay ý định.
Dù Giang Đình Chu có nói hay đến mấy, nàng vẫn ngậm chặt miệng, nhất quyết không ăn.
“Thật sự rất thơm, nếm thử một lần là nàng sẽ thích ngay.”
Ôn Thiển lắc đầu, “Ta không nếm đâu.”
“Thơm hơn cả thịt.”
“Ta cũng không ăn.”
Giang Đình Chu thấy đây là món ngon, nhưng nương t.ử không chịu ăn, hắn cũng không thể ép buộc.
“Vậy ta pha cho nàng nước mật ong nhé.”
Lần này Ôn Thiển không từ chối nữa, “Món chàng khó nhọc mang về, ta nhất định phải nếm thử.”
Giang Đình Chu dở khóc dở cười, “Vậy nàng ăn chút nhộng ong đi.”
Ôn Thiển: “…”
Nàng ngậm miệng không nói, ánh mắt hoàn toàn không liếc nhìn nhộng ong, có thể thấy là nàng thực sự không muốn ăn.
Giang Đình Chu không ép nàng nữa, pha cho Ôn Thiển và Giang Nguyệt mỗi người một ly nước mật ong, còn bản thân hắn thì uống nước lọc.
Không phải vì muốn tiết kiệm mật ong, chỉ là Giang Đình Chu không thích đồ quá ngọt.
Mật ong rừng rất tinh khiết, mang theo một mùi thơm đặc trưng.
Ôn Thiển chỉ uống một ngụm đã mê mẩn.
Nàng nhấp từng ngụm nhỏ, trong lòng lại nghĩ, nếu dùng bánh trôi chấm với loại mật ong này, không biết sẽ ngon đến mức nào!
Ánh mắt Giang Đình Chu vẫn luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906202/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.