Bị ruồng bỏ
Ăn một cái bánh, một bát canh rau, Ôn Thiển đã thấy no.
Giang Nguyệt cũng ăn một cái bánh, một bát canh rau, đối với muội ấy mà nói, ăn được nửa bụng đã là chuyện rất hạnh phúc rồi.
Giang Đình Chu khẩu vị lớn, nhưng cũng chỉ ăn hai cái bánh.
Sau này mua lương thực không dễ dàng nữa, nên tiết kiệm thì phải tiết kiệm, chỉ cần bụng không đói là được, không cần thiết phải ăn no căng.
Ăn cơm xong trời vẫn còn sớm, Giang Nguyệt muốn đi tắm, Ôn Thiển không yên tâm để muội ấy đi một mình, nên cũng đi theo.
Giang Đình Chu suy tính một hồi, quyết định quay về thôn Đào Hoa một chuyến, đến nhà Lý Chính xin một con ch.ó con về nuôi.
Huấn luyện tốt sẽ có ích lợi lớn.
Không nói đến việc giúp săn bắn, bảo vệ nương t.ử và muội muội cũng rất tốt.
Nhưng chàng lại có chút rối rắm, nên để họ ở lại mộc ốc nhỏ, hay là dẫn họ cùng quay về thôn Đào Hoa một chuyến.
Sự rối rắm này kéo dài, đến khi Ôn Thiển và Giang Nguyệt trở về chàng vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết.
Ôn Thiển giờ đây đã bắt đầu hiểu Giang Đình Chu, nhìn ra sự khó xử của chàng, không khỏi hỏi thêm vài câu.
Giang Đình Chu cũng không giấu giếm, nói ra sự rối rắm của mình.
Nếu Ôn Thiển chỉ có một mình, nàng chắc chắn sẽ chọn ở lại.
Nhưng mang theo Giang Nguyệt, nàng phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của Giang Nguyệt, gánh nặng này Ôn Thiển không dám tùy tiện nhận lấy.
Nhưng nếu nàng ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906190/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.