Vượt núi băng đèo
Mang theo lương thực quá dễ gây chú ý, nếu gặp phải tình huống lần trước sẽ rất phiền phức.
Vì thế, họ không đi đường lớn.
Do Giang Đình Chu dẫn đường, họ vòng qua những nơi có người, đi đường núi đến nơi cần đến.
Ôn Thiển không phải tiểu thư cành vàng lá ngọc, thể chất của nàng vẫn ổn, nhưng đi đường núi một canh giờ cũng không còn chút sức lực nào.
Ngược lại Giang Đình Chu, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, hơi thở ổn định, không hề có vẻ yếu ớt của bệnh nhân, trái lại còn mạnh mẽ hơn người bình thường.
Nhận thấy Ôn Thiển không đi nổi nữa, vừa lúc gần đó có một cây đại thụ che bóng mát, Giang Đình Chu đặt lương thực xuống: “Nghỉ một lát đi.”
Hắn nhanh nhẹn giúp nương t.ử và muội muội tháo hành lý.
Ôn Thiển hỏi ra câu hỏi giống như đại phu đã hỏi: “Chàng ăn gì mà lớn lên, thể chất lại cường tráng đến vậy!”
Giang Đình Chu ngoan ngoãn trả lời: “Ăn ngũ cốc, cũng từng ăn cả rễ cây, cỏ dại, khi săn được thú trong núi thì ăn thịt, không có thì ăn trái cây dại, uống nước suối.”
Gà Mái Leo Núi
Ôn Thiển nghe xong, thấy lòng xót xa.
Có những mùa không có trái cây dại, chẳng phải hắn sẽ phải chịu đói sao? Trong hoàn cảnh như vậy, hắn còn tiết kiệm được một trăm lạng bạc, có thể thấy được hắn đã vất vả đến mức nào.
Hơn nữa, Giang Đình Chu còn giao toàn bộ bạc cho nàng.
Ôn Thiển cảm nhận được tình ý nặng tựa ngàn cân của nam nhân. Suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906178/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.