Ban đêm, Giang Đình Chu đến gõ cửa.
Ôn Thiển tưởng hắn thân thể không khỏe, vội vàng mở cửa, “Sao vậy?”
“Mang đồ ăn đến cho hai người.”
Giang Đình Chu giơ thứ trong tay lên, là hai củ khoai lang nướng béo tròn.
“Chàng vừa ra ngoài sao?”
Ôn Thiển khó hiểu, quán ăn trên trấn vắng tanh, vậy mà lại có người bán khoai lang nướng? Giang Đình Chu giải thích cho nàng, “Ta đi mua mười cân khoai lang sống, mượn dùng bếp của khách điếm.”
“Sao chàng không ăn?”
“Ta không đói.”
“Chàng đâu phải làm bằng sắt, sao lại không đói?”
Ôn Thiển chia một nửa khoai lang nướng của mình cho Giang Đình Chu.
Giang Nguyệt cũng chia cho ca ca một nửa, nàng đã sớm quen với việc đi ngủ khi bụng đói rồi, ăn hay không ăn bữa này đều không sao.
Nhưng ca ca thì khác, hắn bị thương, không ăn uống thì thân thể không thể khỏi được.
Giang Đình Chu hối hận, biết thế hắn nên nướng thêm một củ khoai lang nữa, để thê t.ử và muội muội không cần chia cho hắn.
Nhìn ra suy nghĩ của hắn, Ôn Thiển nói: “Ta không thích ăn trước khi ngủ.”
“Được, ta nhớ rồi.”
Lần sau hắn sẽ mang đồ ăn đến sớm hơn.
Giang Đình Chu là bệnh nhân, lại còn phải chăm sóc các nàng, Ôn Thiển lương tâm trỗi dậy, sáng sớm ngày hôm sau đã ra ngoài một chuyến, lúc trở về mang theo hai mươi quả trứng gà.
Đựng trong chiếc giỏ tre nhỏ, vừa vặn đầy một giỏ.
Ở cầu thang lầu hai, nàng gặp Giang Đình Chu đang chuẩn bị ra ngoài tìm mình.
Gà Mái Leo Núi
Giang Đình Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906176/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.