Trải qua nhiều chuyện như vậy, Ôn Thiển cũng mệt mỏi.
Nàng nằm trên chiếc giường gỗ cứng của Giang Nguyệt, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Giang Nguyệt lo lắng cho sức khỏe của ca ca, không dám ngủ.
Thỉnh thoảng nàng lại sang phòng bên kiểm tra, xác định ca ca không hôn mê, nàng mới có thể an tâm.
Kiểm tra xong, nàng ngồi bên cửa sổ vá quần áo.
Trước đó Ôn Thiển mặc quần áo của Giang Đình Chu, lại bị ngã một cú trên đường, đầu gối bị rách một lỗ.
Giang Nguyệt cẩn thận vá quần áo xong, rồi lại tiếp tục thêu khăn tay.
Không thể tặng tẩu t.ử món quà quý giá, làm vài món đồ nhỏ cho nàng vẫn được.
Ôn Thiển mơ màng tỉnh dậy vài lần, thấy Giang Nguyệt ngồi bên cửa sổ thêu thùa.
Nàng quá mệt mỏi, vì có Giang Nguyệt canh giữ, nàng cảm thấy rất an lòng.
Nàng mặc cho bản thân chìm vào giấc ngủ sâu, ngay cả việc Giang Nguyệt ra ngoài mấy lần, nàng cũng không hề hay biết.
Khó khăn lắm mới ngủ được một giấc ngon lành, khi Ôn Thiển tỉnh dậy thì trong phòng đã tối mịt, trời đã tối đen.
Trong bếp truyền đến giọng của Giang nhị thẩm.
Ôn Thiển nghe kỹ, hóa ra Giang Nguyệt muốn nấu t.h.u.ố.c cho nàng và Giang Đình Chu, nhưng người kia không cho nàng dùng bếp.
Ôn Thiển "chậc" một tiếng, đám người này đúng là không thể yên ổn được một ngày.
Nàng cũng thấy khó hiểu, sống những ngày không đủ ăn, không đủ mặc, bọn họ lấy đâu ra nhiều tinh lực để gây chuyện như vậy? Có lẽ vì Giang Đình Chu ở nhà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906173/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.