Giang Đình Chu đứng ở cửa rất lâu, xác định sẽ không có ai đến gây sự mới quay về phòng thay y phục.
Thay y phục xong, hắn vào bếp lấy nước cho Ôn Thiển rửa mặt.
“Đường ca, số nước này là chúng ta gánh về, nếu huynh muốn dùng thì tự đi gánh đi.”
Giang lão nhị tổng cộng có bốn đứa con. Trừ đại nữ nhi Giang Nam đã xuất giá sinh con, những người còn lại đều chưa lập gia đình.
Kẻ vừa lên tiếng là Giang Khê, năm nay mười ba tuổi, xưa nay vẫn luôn không ưa Giang Nguyệt.
Rõ ràng chỉ là một đứa câm điếc sống nhờ nhà người khác, nhưng lại có một người ca ca tốt bụng luôn che chở, điều này khiến Giang Khê vô cùng tức tối. Kéo theo đó, nàng ta nhìn Giang Đình Chu cũng thấy gai mắt.
Giang Đình Chu làm ngơ, tự mình lấy nước, bưng chậu đi thẳng.
“Nương, người xem hắn kìa! Chúng ta sắp không có nước uống rồi mà hắn còn bày đặt sạch sẽ!”
Giang nhị thẩm hừ một tiếng, “Hắn chắc chắn đã giấu bạc, cứ chờ đi, đợi ông nội và bà nội của ngươi lấy được số bạc đó, sẽ lập tức tống cổ hắn và tiểu nha câm kia ra khỏi nhà.”
“Thế chẳng phải là hời cho bọn họ sao? Khoảng thời gian này họ vẫn phải ăn lương thực của nhà mình!”
Giang nhị thẩm đảo mắt một vòng, “Vậy thì tìm cho nha câm kia một nhà chồng tốt, bù đắp lại phần tổn thất này, chúng ta cũng không cần nhiều lễ hỏi, chỉ cần mười cân lương thực thô là được.”
“Nàng ta là đứa câm, nhà nào chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906165/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.