Biên tập: Nguyệt Tận
Nguyệt quang, vẫn trong trẻo mà thanh lãnh như trước.
Đỉnh chủ điện, gió đêm từng trận rít qua, tựa hồ muốn cuốn đi vạt áo của tất cả nam nhân đó.
Trên đài cao rộng lớn, sáu nam nhân đứng trầm mặc nhìn nhau, thật lâu vẫn không lên tiếng.
Một kẻ đối mặt với năm người, thác tóc xám phi tán hỗn độn trong gió, hai mắt đờ đẫn chỉ tồn tại một mảnh lăng nhiên.
“…..Cái gì?”
Mãi một lúc sau, Nhai mới vô thức hỏi lại, ngờ rằng mình nghe nhầm.
Mà lời phản vấn nơi hắn, lại trì độn một cách hiếm thấy, khiến cho nam nhân đối diện khẽ nghiêng đầu, song nhãn đỏ thẫm ánh lên chút tiếu ý nhàn nhạt. Tiếp đó, thân hình cao lớn ấy thong thả tiến gần đến hắn, cho tới khi cánh tay thon dài nhẹ nhàng khoát lên tay vịn lan can hai bên hắn, nhốt đối phương giữa khe hở của tay và lan can sau lưng.
“Ngươi, thành thân cùng chúng ta.” Thứ thanh âm trầm thấp mà ma hoặc theo từng kẽ răng nam nhân truyền ra, xuyên thấu qua lớp mặt nạ lạnh băng.
Khoảng cách giữa hai người giờ phút này, lại gần đến độ cơ hồ có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người đối phương.
“………..” Nhai giương mắt nhìn nam nhân cao hơn mình cả nửa cái đầu, nét lăng nhiên trong ánh mắt dần khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có của nó, thậm chí, còn băng lãnh đến dị thường.
Nhưng hắn vẫn chẳng nói gì cả, chỉ lẳng lặng nhìn vào song nhãn đối phương, tựa hồ đang tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/1974120/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.