Biên tập: Nguyệt Tận
Về với lầu các giữa trúc viên, thị tòng cẩn thận đem nam nhân toàn thân ướt sũng kia đặt lên ghế dựa mềm mại, nhanh chóng tìm một ít dược vật cùng kéo.
Bởi trên người Nhai nơi nơi đều là những vết thương, to có nhỏ có, trực tiếp thoát quần áo hiển nhiên là không thể, huống chi y phục ướt cũng chẳng dễ gì mà cởi ra. Ngay khi hắn cúi đầu định từ cánh tay bị thương kia bắt đầu cắt đi quần áo, thân thể Nhai vô thức rụt lại, run rẩy phát ra thứ âm thanh trầm thấp: “Lạnh….”
Vẻ thương tâm trên gương mặt thị tòng phút chốc lại tăng thêm vài phần, bất chấp cấp bậc lễ nghĩa, xoay người cẩn thận ôm lấy thân thể lạnh lẽo kia vào lòng, nhẹ nhàng, lại dùng cả nội lực gia cao nhiệt độ cơ thể của chính mình, khiến thấp khí bốc lên nhanh chóng.
Nhất thời, hơi nước lan tỏa cả một vùng chung quanh hai người, tứ phía phút chốc trở nên mờ mịt.
Tiếp xúc được với nguồn nhiệt, lại là thứ khí tức quen thuộc nên Nhai vô thức thu mình về phía đối phương. Tiếp đó, hắn mơ hồ cảm nhận được quần áo mình đang từ từ được cởi ra, đầu tiên là nơi cánh tay bị thương, theo sau là đai lưng…..
……….
“………Dừng lại” Dẫu ý thức còn đôi chút hỗn loạn, hình xăm nơi thắt lưng kia vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn như một nỗi ô nhục. Mà nỗi nhục đó lại chính là một bí mật không kẻ nào được phép nhìn thấy.
Ấy vậy mà cái gã nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/1974114/quyen-2-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.