Biên tập: Nguyệt Tận
Gió, mang theo thứ cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái sau cơn mưa, khẽ thổi qua song cửa, phất động mái tóc màu tro của nam nhân, mãi đến khi hắn chậm rãi mở ra hai mắt…..
Ngủ cả một ngày hai đêm, toàn thân Nhai đều tê dại.
Thời điểm mơ hồ tỉnh lại, đập vào mắt hắn là gương mặt Mặc Khê Đoạn còn mang diện cụ, khoé miệng còn vương một tia nước bọt.
Khoảng cách quá gần khiến hắn cau mày, vô thức lui về phía sau, lại phát hiện thắt lưng mình đang bị đối phương chặt chẽ ôm lấy, ngay cả chân cũng gác ngang người hắn.
Điều khiến bờ mi hắn run rẩy chính là….cái thân thể đang ôm chặt hắn kia….hoàn toàn xích loã…….còn có cái ở bên dưới kia……
“!!!!!!!!! ” Giây tiếp theo, Mặc Khê Đoạn đã từ trên giường rơi thẳng xuống đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết, lăn lộn giãy dụa khắp sàn nhà trải bì mao mềm mại, nửa ngày cũng chả ngóc dậy nổi.
“Hừ” Nhai khinh thường hừ lạnh một tiếng, biếng nhác ngồi dậy, vớ lấy quần áo Mặc Khê Đoạn đặt trên giường mặc vào.
“Ngươi………nỡ lòng nào……….làm vậy với đệ đệ của ta………….” Thật vất vả hớp lấy không khí, Mặc Khê Đoạn oằn oại ghé vào bên giường, uỷ khuất lên án.
“Nó chọc vào ta”
“Nó mỗi sáng đều phải vươn lên tập thể dục để rèn luyện thân thể chứ………Bằng không thì ngươi cho là vì cái gì mà nó cứ cường tráng như vậy hoài…..?” (Tận: =)) =)) =)) =)))
“…………….”
“Oa!!! Đừng đá nữa mà……..”
Nói chung là….. buổi sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/1974104/quyen-2-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.