Biên tập: Nguyệt Tận
“Rất đau phải không? Phong đáng thương của ta……” Nhai vừa liếm nhẹ vành tai nam nhân, vừa vỗ về chơi đùa trước ngực người nọ, đầu ngón tay lạnh lẽo dừng lại ở vị trí trái tim: “Nơi này, chẳng phải hiểu rõ nhất hay sao? Ngươi còn kiềm chế để làm gì?”
Trái tim, chính là căn nguyên của độc tố.
Nhai nói xong, không một tiếng động đặt đầu gối mình vào giữa hai chân nam nhân, không nặng không nhẹ mà cọ xát, cảm nhận nơi đó bởi vì bị khiêu khích mà ngày càng căng cứng: “Đã biết rõ kết quả lần nào phát tác cũng đều là ta đến giải quyết, ngươi cứ giằng co mãi như vậy, có ý nghĩa gì sao?”
Nhai nheo mắt lại, đối với phản ứng băng lãnh của nam nhân kia, từ lâu đã sớm thành thói quen.
Bởi vì hắn biết rõ, con người này, trừ phi đã nhẫn nại đến cực hạn, bằng không, tuyệt đối sẽ không chạm vào hắn.
Thật sự là chẳng hiểu nổi mà.
Nhai thổi nhẹ khẩu khí vào tai y, cảm nhận từng đợt run rẩy yếu ớt khó có thể nhận ra của người kia, cười cười dùng đầu lưỡi liếm láp vành tai, sau đó trượt xuống, đôi môi hắn dừng lại trên cái cổ ướt đẫm mồ hôi của người kia, khẽ vân vê qua lại, cố hết sức giữ nguyên khoảng cách, rồi lại tựa như vũ mao <lông vũ>, nâng tay người nọ lên, trong vô thức nắm chặt lấy.
Chẳng ai biết rõ bằng Nhai, những nơi mẫn cảm nhất trên người Nghiêm Lăng Phong.
Nhẫn nại dĩ nhiên cũng có giới hạn của nó, nhất là cái đầu gối đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-vo-nhai/105728/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.