Trong lúc Độc Tiên Nhi ở hiện tại vừa chết đi thì ở một thời không khác đang diễn ra một cảnh tượng khác làm người ta hết sức căm phẫn.
'' Vút...vút...''- Một cô nương ăn mặc vô cùng diễm lệ đang dùng roi đánh không thương tiếc lên thân thể đang lăn lộn trên mặt đất. Trông cô nương đó có diện mạo cũng rất thanh tú, nàng mặc trên người một bộ y phục màu vàng làm bằng vải Vân Cẩm đắt tiền, tên đầu đeo trâm hình cánh bướm rũ xuống dịu dàng. Nếu bỏ qua biểu cảm khuôn mặt vặn vẹo của nàng có lẽ sẽ là một tiểu mỹ nhân thanh tú, đáng yêu.
'' Tỷ tỷ người đừng đánh nữa mà, đau quá, a đau quá''- Người đang lăn lộn trên mặt đất ra sức van xin nhưng dường như cây roi trên tay cô nương kia không hề có ý dừng lại.
Nàng còn ra sức đánh vừa đánh vừa chửi mắng:
'' Tiểu tiện nhân dám bước ra sân trước. Ngươi không cảm thấy mất mặt nhưng ta cảm thấy mất mặt thay cho Độc gia. Ta Độc Vân Thanh làm sao lại có một muội muội phế vật như ngươi chứ. Tiện nhân ngươi ngu ngốc, dốt nát như vậy mà còn dám vác cái bản mặt xấu xí này đi gặp người, ghê tởm chết đi được. Ta mà nhìn thấy ngươi một lần là ăn cơm cũng không trôi. hừ''
Nàng ta cứ tiếp tục đánh như vậy cho đến khi người nằm dưới đất không còn cử động nữa, trên người của cô nương trên mặt đất hằn những vết roi sâu, bê bết máu làm người ta không dám nhìn thẳng, thật kinh khủng. Nàng ra lệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-van-ngao-thien/44335/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.