Ngón tay anh dịu dàng vuốt ve bờ má cô, nhưng thần sắc lạnh lùng đến cực điểm,
"Ai làm?"
Vu Duyệt cũng không thật sự muốn giấu anh đến thế, anh đã biết rồi cô cũng sẽ không nói dối.
Sau khi nghe lại mọi chuyện, Nguỵ Trì Vũ chỉ hận không thể ngay lập tức về nhà làm rõ một phen.
Nhưng Vu Duyệt ngăn anh lại, hiện tại ấn tượng của cô trong lòng mẹ anh đã xấu đến cực độ, không thể để mọi chuyện tiếp tục xấu đi nữa.
Cô ôm thắt lưng anh, để mặc anh hôn lên khắp những nơi bị đau trên khuôn mặt cô,
"Không sao đâu, ngày mai sẽ hết đau. Cũng tại em nói chuyện không lễ phép khiến mẹ anh tức giận thôi."
Nguỵ Trì Vũ một tay ôm má cô, đôi mắt hằn lên từng tia máu, anh đang cố gắng kiềm chế.
Cô gái nhỏ mà anh nâng niu như bảo bối lại bị chính mẹ của anh đánh ra nông nỗi này.
Từ khi hình thành ý thức, Nguỵ Trì Vũ đã luôn sống với ông bà nội, đi học từ khi còn nhỏ đến cấp ba anh đều học tại thị trấn nhỏ ấy.
Mà mẹ anh, sau khi sinh anh ra thì bỏ nhà đi vì tập đoàn gia đình lúc đó đang lao đao, nguy cơ phá sản. Gần mười năm sau mới trở về, đến cả một chút hơi ấm của người mẹ anh đều không cảm nhận được.
Vậy mà bây giờ, cả đời anh chỉ yêu một cô gái, bà lại ra tay tìm cách chia sẽ, còn đánh cô.
Anh cúi đầu nhìn Vu Duyệt trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-tung/1880530/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.