🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
n Hào phát hiện ra rằng Lý Phong và những người khác đang dựng lều bên ngoài ngôi làng.

Ông ta không khỏi tò mò nói: "Thật kỳ quái, tại sao bọn họ không vào làng?"

"Trong núi sâu, rừng già ít nhiều sẽ có thú dữ, nếu gặp phải sói thì rất phiền".

"Là kẻ khác thì nhất định sẽ cắm trại trong làng".

Tần Trọng bên cạnh nói thêm một câu.

"Có lẽ họ sợ cái truyền thuyết kia chăng".

"Dù gì thì làng Song Ngư cũng được biết đến là một ngôi làng ma. Không ai biết liệu những điều kinh khủng đó có xảy ra vào ban đêm hay không?"

Tần Vạn Hào chế nhạo: "Đồ hèn nhát!"

Sau khi màn đêm buông xuống, Tần Vạn Hào và Mallory chia thành hai khu và cùng nhau cắm trại.

Họ nhìn trại của Lý Phong từ hai hướng.

Nơi đóng trại của Tần Vạn Hào cao hơn, chỉ cần đứng trên một tảng đá là có thể nhìn thấy trại của Lý Phong qua kính viễn vọng.

Lúc này, Tần Vạn Hào mới quan sát xong qua kính viễn vọng ban đêm.

Khi từ trên tảng đá xuống, mắt ông ta liếc về một vị trí nào đó sau lưng.

Đúng lúc đó, Tần Vạn Hào đột nhiên cảm giác được một bóng trắng lóe lên trong tầm mắt.

Ông ta khẽ cau mày.

Ngay lập tức ông ta lấy ống nhòm ra và nhìn quanh bốn phía phía sau.

Nhưng sau khi nhìn xung quanh một lượt, thì lại không thấy bóng trắng kia nữa.

Tần Vạn Hào tưởng mình bị lóa mắt nên đi bộ về trại.

Vừa ngồi xuống, Tần Trọng liền đưa một lon đồ hộp đã hâm nóng cho ông ta.

Tần Vạn Hào ăn vài miếng, sau đó ném cái lon xuống đất, xì một tiếng khinh miệt.

"Cho chó ăn cái này, chó còn không chịu ăn ấy chứ!"

"Lúc chúng mày đi không chuẩn bị gì khác à?"

Tần Trọng nhanh chóng nhặt cái lon trên mặt đất lên, cung kính nói: "Bởi vì chúng tôi không biết lần này vào núi bao lâu".

"Thời hạn sử dụng của đồ hộp tương đối dài, không dễ bị hư hỏng nên đã mang theo mấy thứ này".

"Nếu ông chủ ăn không quen thì tôi có thể vào rừng kiếm vài còn thú đem về nướng".

Tần Vạn Hào giễu cợt: "Mày coi tao là đồ ngu đấy à? Mày nghĩ lần này là đi dã ngoại đấy à?"

Tần Trọng cúi đầu, không dám nói thêm gì nữa.

Lúc này, Tần Vạn Hào có cảm giác như đột nhiên nghe thấy tiếng động kỳ lạ nào đó.

Lập tức hỏi: "Mày có nghe thấy gì không?"

Tần Trọng cùng đám người bên cạnh liếc nhau một cái, liền lắc đầu.

"Không?"

"Đồ ngốc, nghe kĩ mà xem!"

Lúc này, doanh trại của Tần Vạn Hào đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Mọi người đều hơi vểnh tai lên và chăm chú lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Tất cả mọi người kể cả Tần Trọng đều nghe thấy một âm thanh rất lạ.

Âm thanh từ xa vọng đến nghe như tiếng trẻ con hát, bài đồng dao khiến người ta rợn tóc gáy.

"Hồng nương tử mang quả đào lớn, chuột vác thịt mèo,

Muỗi đẻ một quả trứng thiên nga, làm vỡ nó, đẫm máu,

Chạy đằng trước nhảy đằng sau, ai gối bờ vai thầm cười".

Tần Vạn Hào nhìn chằm chằm Tần Trọng nói: "Giờ chúng mày đều nghe thấy đúng không?"

Mọi người gật đầu lia lịa.

Âm thanh càng ngày càng gần, Tần Vạn Hào lập tức đứng lên nói với người bên cạnh.

"Đi, chúng ta đi xem".

Tần Trọng cùng một tên thủ hạ bên cạnh liếc nhau.

Mồm thì nói như vậy, nhưng Tần Vạn Hào cũng không dám đi đầu.

Thay vào đó, ông ta được thuộc hạ của mình vây quanh.

Đám người bước từng bước từng bước về hướng phát ra âm thanh.

"Hồng nương tử cắt tóc dài, em gái treo búp bê,

Lão Ngưu sinh ra con cóc năm chân, nấu sôi lên, quấy quấy,

Bạn đến đào, tôi đến bắt, ai đang nhai bùn trong bát ... "

Bài đồng dao do trẻ thơ hát càng ngày càn


Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.