🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Ngô Đức Khải vắt chéo chân, ngồi trên bộ trường kỷ làm bằng gỗ lim.

"Ông Trương, cậu của tôi gọi điện làm tôi vội vàng chạy qua đây luôn".

"Rốt cuộc là có chuyện gì mà cậu tôi lại để ý như vậy?"

Trương Gia Lương vội nói.

"Tôi cũng không rõ lắm mọi chuyện thế nào".

"Sáng nay chủ tịch gọi điện bảo tôi xử lý nhà hàng Hải Giác và một nhà hàng chuẩn bị khai trương tên Bách Vị Nguyên".

Ngô Đức Khải nhếch mày.

"Nhà hàng Hải Giác này tôi biết, lúc trước cậu tôi đã xử lý nó rồi".

"Giờ cái nhà hàng đấy chắc cũng sắp đóng cửa rồi".

"Nhưng sao tôi chưa từng nghe thấy cái tên 'Bách Vị Nguyên' nhỉ?"

"Từ khi nào mà khu phía Nam lại có một nhà hàng dám đối đầu với cậu tôi thế?"

Chương 553: Xem cô ta chạy kiểu gì

Trương Gia Lương cười nói.

“Mặc dù thủ đô là đất ngọa hổ tàng long, nhưng trong ngành dịch vụ nhà hàng vẫn chưa có ai xứng đáng trở thành đối thủ cạnh tranh với nhà họ Tiền”.

“Chống lưng cho gia tộc chúng ta là nhà họ Sở ở Kinh Châu”.

“Cho dù là bốn đại gia tộc ở thủ đô cũng không dám thách thức nhà họ Sở!”

Trong khi nói chuyện, Trương Gia Lương lấy một hộp trà từ trong ngăn kéo ra.

Anh ta đưa lá trà này cho Ngô Đức Khải.

Ngô Đức Khải liếc nhìn hộp trà này rồi sau đó bực dọc hất chiếc hộp ấy đi.

“Hộp trà tồi tàn này của ông tôi không có hứng thú”.

“Ông không biết thường ngày tôi đều uông một ly cà phê có giá hai nghìn tệ sao?”

Trương Gia Lương vẫn mỉm cười, các cơ trên khuôn mặt siết chặt vào nhau.

Trước mặt Ngô Đức Khải, ông ta cố tình lắc hộp trà vài lần.

Lúc này, nghe thấy tiếng ‘tinh tinh tang tang’ phát ra từ hộp trà.

Sau đó, Trương Gia Lương mở hộp trà ra.

Ngô Đức Khải liếc mắt nhìn vào bên trong, ngay lập tức hai mắt hắn trợn trừng lên!

Đồng thời, trong mắt hắn hiện lên vẻ tham lam!

Thì ra, hộp trà nhìn có vẻ bình thường này, bên trong ngoại trừ vài lá trà ra thì còn có mấy thỏi vàng!

Ngô Đức Khải giành lấy chiếc hộp.

Hắn tiện tay bỏ vào trong túi của mình, cười nói: “Hai người chúng ta cũng quen biết nhau lâu rồi, ông không cần phải khách sáo như vậy”.

“Lần sau nếu ông lại có trà ngon như vậy thì cứ trực tiếp gửi thẳng đến nhà tôi”.

“Tôi cũng mời ông uống cốc cà phê mấy nghìn tệ”.

Hai người nhìn nhau, trong mắt lộ ra ý cười.

Lúc này, có người gõ cửa phòng làm việc.

Một người đàn ông đi vào, nói với Trương Gia Lương.

“Ông chủ, có ba người đến siêu thị”.

“Bọn chúng đến từ nhà hàng Bách Vị Nguyên mà trước đây ông đã từng nhắc tới”.

“Bọn chúng định mua đồ ở siêu thị của chúng ta, giải quyết chúng như thế nào ạ?”

Trương Gia Lương châm một điếu thuốc, cười lạnh.

“Còn phải nói sao? Đương nhiên là đuổi bọn chúng ra ngoài rồi”.

“Theo như chủ tịch nói, tất cả các nhà cung cấp rau trong toàn bộ khu vực thủ đô sẽ không giao dịch với người đến từ nhà hàng Bách Vị Nguyên”.

“Dù cho bọn chúng có trang trí nhà hàng xa hoa đẹp đẽ đến mức nào thì cũng chẳng có tác dụng gì!”

“Không mua được nguyên liệu, tôi xem nhà hàng của bọn chúng kinh doanh thế nào!”

Trương Gia Lương vừa dứt lời, một người đàn ông cao to lực lưỡng bước vào.

Người đàn ông lực lưỡng này chính là vệ sĩ mà Ngô Đức Khải vừa cử đi để theo dõi đám người Hứa Mộc Tình.

Nhìn thấy vệ sĩ, Ngô Đức Khải không khỏi nhíu mày.

“Không phải tôi bảo cậu theo dõi người phụ nữ đó sao? Sao đã quay về rồi?”

Vệ sĩ nói: “Bọn họ đang ở trong siêu thị”.

“Hả!”

“Mau dẫn tôi đi!”

Nhờ có vệ sĩ dẫn đường, từ xa Ngô Đức Khải đã nhìn thấy bóng dáng của Hứa Mộc Tình, khiến cho toàn thân hắn bứt rứt vô cùng.

Nhờ những người bên cạnh Trương Gia Lương, Ngô Đức Khải mới biết rằng người phụ nữ mà hắn luôn thầm thương trộm nhớ lại là người của Bách Vị Nguyên.

“He he he, thật là trùng hợp!”

Ngô Đức Khải thè lưỡi liếm môi.

Đồng thời hắn cũng duỗi tay ra sờ vào chỗ nào đó đã cương cứng của mình.

“Cô em này đúng là càng nhìn càng khiến người khác không thể chịu nổi!”

Trương Gia Lương nhìn dáng vẻ của Ngô Đức Khải, trên mặt anh ta lộ ra một nụ cười xảo trá.

Ngô Đức Khải là cháu trai của Tiền Phủ Cương.

Ngày thường, Trương Gia Lương rất khó gặp được hắn.

Mà hôm nay hắn lại đến địa bàn của mình, nhất định phải tìm cách tiếp đãi hắn thật tốt.

Chỉ cần Ngô Đức Khải sung sướng.

Vậy thì Trương Gia Lương sẽ nhận thêm được càng nhiều lợi ích.

Con ngươi nằm trong hốc mắt của ông ta không ngừng đảo quanh, sau đó nói với Ngô Đức Khải.


Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.