Người đàn ông mặc võ phục màu xanh tiếp tục nói.
"Không có".
"Vậy cần các ngươi có ích gì?"
Người đàn ông mặc võ phục màu xanh hét lên, bàn tay vỗ xuống.
Chỉ trong phút chốc, trên đỉnh đầu hơn hai mươi người đều xuất hiện một chưởng ấn to lớn trăm trượng đỏ như máu, trực tiếp ập xuống.
Ầm! Chỉ trong phút chốc, một tiếng nổ vang lên.
Cơ thể hơn hai mươi người trực tiếp nổ tung, chết không có chỗ chôn.
"Hứa Uyên đại nhân, vậy phải làm thế nào đây?"
Một người sau lưng người đàn ông mặc võ phục màu xanh hỏi.
"Chờ một chút đi!"
Hứa Uyên chắp hai tay ra sau, nhìn về phía xa xa, nói: "Lần này chỉ để thăm dò, cũng không tính là không thu hoạch được gì, ta nhớ lúc trước Tần Ninh mới chỉ là Chí Cao Đế Tôn ngũ phẩm, hiện nay đã tới cảnh giới linh giả Cực Cảnh tam văn, lại có chín cuốn Đan Điển trong tay".
"Nhưng mà lấy thực lực của hắn, muốn dung hợp chín cuốn Đan Điển không khác nào chuyện vớ vẩn, trừ khi hắn đến đế giả Cực Cảnh!"
"Dung hợp bốn cuốn sẽ có thực lực thiên giả, nói cách khác, chỉ có cảnh giới tôn giả mới có thể giết hắn".
"Dặn dò đi, bảo đệ tử của Thiên Cương Thần Môn nhất định phải cẩn thận".
Mấy người còn lại lần lượt chắp tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-than-chau/2604132/chuong-7200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.