"Sống như hồng trần tiêu tiêu sái sái,
Giục ngựa lao nhanh hưởng nhân thế phồn hoa,
Nhấp chút rượu trong lòng như ca hát,
Anh anh liệt liệt nắm chắc thanh xuân...…"
Bạch Oanh Oanh cầm cuốn sách ngân nga đi vào bên trong,
Cô rất thích "Hoàn châu cách cách", đối với thanh cung kịch là thích thú vô cùng, nguyên nhân rất đơn giản, thanh cung kịch đối với Bạch Oanh Oanh có rất nhiều đồng cảm, dù sao cô cũng là người của niên đại đó.
"Wow, biệt thự này mới đẹp làm sao, chờ sau khi đưa cuốn sách này cho ông chủ, gọi điện thoại cho quản lý để mua luôn căn nhà này."
Oanh Oanh vừa thưởng thức thực cảnh vừa lẩm bẩm.
Cô ấy thực sự không biết rằng,
Kỳ thực cô đã mua ngôi nhà này rồi,
Mà ông chủ của mình,
Đã sớm mặt dày tiến vào trong này.
Đương nhiên,
Đối với người có nhiều bất động sản mà nói,
Không nhớ được biệt thự ở đâu,
Cũng có thể coi là điều bình thường.
"Ồ, đến đây, tòa nhà này."
Bạch Oanh Oanh đứng ở ngoài cửa, đưa đầu vào trong quan sát một chút, cô phát hiện ra nơi này đã bị hủy hoại, cỏ dại rậm rạp, chủ nhân khẳng định rất lười hoặc bình thường cũng không có ai nán lại nơi này.
"Chính là các người không mua được nhà liền xào xáo ngôi nhà này lên, khiến tôi mua một ngôi nhà lại thành ra quá đắt!"
Bạch Oanh Oanh bất mãn phàn nàn,
Cô ấy có vật bồi táng,
Bạch phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707165/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.