Editor: Waveliterature Vietnam
"Chó tới tìm chủ nhân?"
Chu Trạch tựa lên bàn hỏi Trương Yến Phong, người vừa trở về.
Con chó trên người có bảng hiệu, phía trên có ghi phương thức liên lạc với chủ nhân.
Trương Yến Phong đi vào biệt thự, lên lầu hai, đi đến bên cạnh Chu Trạch, cùng tựa vào trên ban công.
"Chủ sở hữu nói rằng chó mất tích chưa tới một ngày, cô ấy muốn tìm nó, kết quả vẫn chưa có."
"Thật sự là mới mất trong một ngày?"
"Đúng vậy, nhìn thấy con chó như thế này, nếu không phải tôi lấy thân phận cảnh sát ra làm chứng, có lẽ cô ấy sẽ nghĩ rằng tôi ngược đãi nó, cô ấy đã đến ôm con chó của mình vào lòng mà khóc."
"Cho nên, con chó này cũng không phải do cô ấy bạo hành?"
"Nhưng nó có rất nhiều vết thương cũ trên người nó."
Chu Trạch quay đầu lại, nhìn vào trong phòng, có chút bất lực lắc đầu,
"Ngôi nhà này, đã có vấn đề khá lớn, biết thế tôi đã không vội trả tiền."
"Anh chó mặt mày mày sao?"
"Không có."
"Ông chủ! Bần đạo tới đây!"
Lão đạo đứng ở dưới lầu vẫy tay.
Chu Trạch nhìn xuống phía dưới bĩu môi, nói:"Giờ này mới tới."
Lão đạo nhận được tin nhắn Chu Trạch, nói để anh ta đến nơi này, giúp Bạch Oanh Oanh nhìn ngắm
căn nhà một chút, sau này sẽ cho anh ta một phòng.
Vì lý do này, Lão đạo rất hạnh phúc, mực dù anh ta có thể kiếm tiền, nhưng anh ta cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707152/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.