Tiền của lỗi thời, lão muốn tiêu bao nhiêu liền có thể tiêu bấy nhiêu, Chu Trạch cũng không tiếp tục xen vào làm gì, anh càng không có tư cách gì để mà xen vào.
Dù sao Lão đạo tuy nói là thuộc hạ của anh, nhưng tại nơi làm việc của mình chưa hề lãnh một phần lương nào, một vài lần đi theo Chu Trạch công tác, Lão đạo còn phải tự lấy tiền túi của mình ra để mà chi trả.
Vả lại, Bạch Nhãn Lang gì chứ, kể cả có một cuộc thảo luận đi chăng nữa, cùng Lão đạo nói quá nhiều, cũng chẳng có tác dụng gì.
Lão ta là một người đã sống đến tuổi 70, vào nam, ra bắc có sóng gió gì là chưa trải qua?
Tam giáo cửu lưu, dạng người gì mà chưa từng gặp?
Lão ta càng không phải là loại lầm tưởng hư vinh chiến thắng suy nghĩ những trò gian lận rẻ rúng rẻ tiền, có lẽ, trái tim của mỗi người lại giống như tấm gương, nhưng thực sự rất khó để hồ đồ.
Khi Lão đạo kết thúc bằng một lần chuyển tiền, Chu Trạch lại đẩy chiếc xe lăn cũ đưa lão trở về hiệu sách, khi về có ghé sang cửa hàng tiện lợi, chọn mua một ít đồ ăn nhẹ cho hầu tử.
Trở lại tiệm sách sau đó, Chu Trạch rửa tay và vệ sinh tay sạch sẽ, sau đó anh khoác lên mình chiếc blu trắng, cho Lão đạo, lão Hứa cùng Bạch Oanh Oanh từng người một kiểm tra tình trạng thân thể, chờ cho đến khi kiểm tra xong,trời cũng đã chạng vạng tối.
Cởi chiếc áo blu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707132/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.