Nếu nhìn kỹ,
Có thể nhìn thấy trên người Chu Trạch có mười vết máu, có chỗ máu còn đang rỉ ra, thuận theo tai và cằm của Chu Trạch chậm rãi nhỏ xuống.
Bình thường, ông chủ Chu là người có chuyện cũng bỏ mặc ngoài tai, thậm chí còn bịt lỗ tai sống qua ngày, dường như rất hiếm khi thấy ông chủ Chu hoang mang và rối loạn như thế.
Kiếp trước,
Ông chủ Chu là người cần cù, chăm chỉ, quý trọng thời gian và cơ hội cố gắng leo lên.
Kiếp này,
Lại cam tâm làm một con cá ướp muối;
Anh vốn có thể cảm thấy mình có thể phát triển hơn nữa, nhưng vẫn cứ tiếp tục như vậy. Cũng không cho rằng bản thân có thứ gì phải lo lắng hay quý trọng cả.
Loại cuộc sống này vốn dĩ là rất tốt.
Mọi người khinh bỉ kẻ lang thang bởi vì họ nghèo. Nhưng mọi người lại ghen tị với những người có tiền để đi xe sang, đi du lịch.
Ông chủ Chu là người thuộc về vế sau.
Nhưng lúc này,
Anh đang cảm thấy rất cấp bách,
Vô cùng sợ hãi,
Phảng phất như thứ quý giá như tính mạng của mình,
Đang dần rời xa mình.
Chính như bài hát đang phát kia, mất đi rồi mới biết quý trọng, đây là bệnh chung của phần lớn người…à không, là của phần lớn đàn ông.
Chu Trạch không thể nào quên được hình ảnh của Oanh Oanh lén xuống cầu thang, nghịch ngợm dùng đầu lưỡi quấy trong chén nước của mình,
Cũng không quên được hương vị thơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707116/chuong-264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.