Editor: Waveliterature Vietnam
"Đến đây uống trà khổ đinh đi."
Vương Kha pha trà đặc trước mặt Chu Trạch.
Trà khổ đinh còn được xưng là trà đắng, trà như tên.
Nhưng từ khi Vương Kha bắt đầu uống trà để si mê loại mùi vị này, thường ngày khi ở nhà hay ở phòng làm việc vẫn luôn uống loại trà này.
Có thể nói anh ta đang nhìn đắng cay nhớ ngọt bùi, mà quả thật anh ta cũng rất xứng với câu nhìn đắng cay nhớ ngọt bùi này.
Từ cô nhi chỉ có hai bàn tay trắng đi tới bước đường ngày hôm nay, đã có thể tính alf thành công tới không thể thành công hơn, mà những đau khổ anh ta phải trải qua trong quá trình này cũng giống với mùi vị của tách trà trước mắt.
Chu Trạch nâng chung trà lên uống một ngụm, chậm rãi nhai nuốt vụn trà, sau đó đặt ly trà xuống, lại châm một điếu thuốc.
"Anh cô đơn rồi sao?"
Vương Kha nói.
Chu Trạch gật đầu.
Làm một bác sĩ tâm lý, am hiểu mọi thứ, kỳ thực vẫn là phải nhìn mặt mà nói chuyện, đây là một bộ môn tưởng không khó mà khó không tưởng.
"Con gái của anh đâu?"
"Ah, cũng sắp về rồi."
"Chị dâu đâu?"
"Đi làm tóc;
Sau đó hẳn là cô ấy đi đón con bé tan học luôn, hẳn là không bao lâu nữa sẽ trở về."
"Anh cũng hay thật, dám để cô ấy ra ngoài một mình."
"Phần lớn thời gian cô ấy vẫn bình thường."
Vương Kha thổi ly trà trước mặt cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707045/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.