Editor: Waveliterature Vietnam
Đêm xuống,
Trên ghế dài đằng sau sở cảnh sát, có hai người đang ngồi ở đó,
Một bên ghế là đàn ông,
Bên kia cũng là đàn ông.
Trương Yến Phong lấy một gói thuốc lá từ trong túi ra, đưa cho Chu Trạch một điếu thuốc rồi cũng tự lấy một điếu ngậm vào miệng.
Họ đã ngồi như thế này rất lâu.
Cách đó không xa là Đường Thơ và lão đạo.
Lằng nhà lằng nhằng.
Hiển nhiên Đường Thơ không hài lòng với cách làm việc rườm rà của Chu Trạch. Theo cách cô ấy hay làm, không phải chỉ cần đánh ngất tên cảnh sát kia là xong sao?
"Lão Trương, anh hãy tin tôi đi. Cách tốt nhất trong chuyện này là để tôi xuống dưới xem tình hình thế nào trước. Cho dù ngày mai đội ngũ chuyên gia có đến, tôi tin chắc họ cũng sẽ không làm việc hiệu quả bằng tôi được."
Trương Yến Phong im lặng, không nói gì, chỉ lặng lẽ hút thuốc.
"Tôi không biết rõ anh nói thật hay nói đùa."
"Phía dưới là phòng nghiên cứu vi khuẩn của người Nhật trước kia, anh có thể chắc chắn được sau khi anh xuống sẽ không khiến khí độc bay ra ngoài sao?" Trương Yến Phong trầm giọng nói "Anh có biết được trong khu này có bao nhiêu dân cư không?"
"Tôi có thể nói rõ cho anh biết rằng, nếu chuyện này không giải quyết đúng hướng và kịp thời, vụ nổ do nó gây ra sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều lần."
Ngẫm lại cái thân thể bị tàn phá kia, ngay cả bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707025/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.