Editor: Waveliterature Vietnam
Tắm một cái, Chu Trạch thay một bộ quần áo khác ngồi sô pha ở tầng dưới, hiện tại mới là sau nửa đêm, cách lúc trời sáng cũng khá dài, thế nhưng Chu Trạch lại không thấy buồn ngủ nữa.
Bình thường sau khi một người mơ thấy giấc mộng kia, đoán chừng rất khó có thể ngủ lại trong một khoảng thời gian ngắn.
Bạch Oanh Oanh rót cho Chu Trạch một ly cà phê, bưng lên, sau đó đứng ở bên cạnh, giống hệt như một đứa bé đã làm sai chuyện, chân tay luống cuống.
Chu Trạch khoát khoát tay, ra hiệu không sao cả, cô ấy có thể lên tầng nghỉ ngơi hoặc là chơi game, nhưng Bạch Oanh Oanh vẫn không muốn đi, dưới cái nhìn của cô ấy, cho dù là hữu ý hay là vô ý, quả thực cô ấy đã hấp thu sát khí từ trên người Chu Trạch, mà rõ ràng thân thể của ông chủ nhà mình còn chưa hoàn toàn phục hồi như cũ.
Chuyện này cũng giống như một người đã bị bệnh nặng rồi còn hàng đêm sênh ca, thực sự là tìm đường chết.
Uống một ngụm cà phê, Chu Trạch châm một điếu thuốc, thành thực mà nói, anh cũng cảm thấy hơi kỳ quái, vì sao anh nằm mơ trên người lạ tự động tản ra sát khí? Anh tin tưởng Bạch Oanh Oanh không cố ý hại mình hoặc cô ấy đã không thể đợi nổi nữa rồi, trên thực tế, đối với tạo hình "bạch phát ma nữ" có vẻ Bạch Oanh Oanh rất hài lòng, gần đây phong cách quần áo của cô ấy cũng đã đổi lại kiểu cổ trang, ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2707004/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.