Editor: Waveliterature Vietnam
Chu Trạch lặng lẽ ngồi trên bậc thang ra vườn hoa trước bệnh viện, ánh mắt anh nhìn chăm chăm lên chân mình.
Kỳ thật,
Lúc này căn bản là anh không nhìn thấy bất cứ thứ gì, thậm chí ngay cả chạm vào cũng đều không có biện pháp, thế nhưng hình ảnh trong gương lúc trước đã nói rõ tất cả.
Xiềng xích này đang trói chặt mắt cá chân của mình, mà tiếng động bản thân mình gián tiếp nghe được lúc trước thật ra chính là tiếng động được tạo ra do chân mình kéo nó đi.
Nhưng có một điểm khiến Chu Trạch không rõ ràng, chính là tối hôm qua khi mình ở bên trong trại tạm giam, rõ ràng bản thân mình chỉ nghe thấy được bên ngoài hành lang có âm thanh, điều đó đã chứng minh ít nhất vào lúc ấy, nó không hề nằm ở trên chân mình.
Mà điều đó cũng đồng nghĩa với trong thời gian ngắn ngủi khi tiếng xiềng xích vang lên bên người mình kia, đã có người hoặc là có một vật gì đó, buộc chặt xiềng xích này lên trên chân mình.
Mà bản thân mình thì lại không hề phát hiện ra, thậm chí nếu không phải Lão đạo muốn đi vệ sinh nên tiện tay dán lá bùa trong túi quần lên trên gương, sợ rằng bản thân mình sẽ chẳng thể nào ý thức được xiềng xích mà bản thân mình liều mạng chạy đi tìm lúc trước,
Lại đang ở ngay trên chính thân mình!
Một lần nữa bắt xe về lại tiệm sách, Chu Trạch ngồi xuống sau quầy bar.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706991/chuong-206.html