Editor: Waveliterature Vietnam
Chu Trạch đột nhiên cảm thấy người cảnh sát này nói rất hay, rất có đạo lý.
Logic lưu loát.
Trật tự rõ ràng.
Nếu ví dụ thỏa đáng.
Khó có thể phản bác.
Mẹ nó.
Khiến chính ông chủ Chu cũng bắt đầu hoài nghi không biết có phải bản thân mình buôn lậu thuốc phiện không?
Nếu không tự dưng mình mở ra một phòng đọc sách như vậy làm gì?
Trước đây, sau khi anh thuê cửa tiệm nhà họ Hứa ở phố Nam xong.
Vì sao lại phải mở phòng đọc sách làm gì không biết.
Lẽ nào là đều vì thằng ngốc Từ Lạc kia đã từng mở phòng đọc sách nên anh cũng muốn mở phòng đọc sách sao?
Rõ ràng mình có thể mở: "Thiên đường của ma" cũng có thể mở Bích Thùy Lam Thiên, cũng có thể mở thiên đường nhân gian gì đó mà.
"Anh xem, tôi nói rất đúng không?"
Cảnh sát thấy vẻ mặt của Chu Trạch, còn tưởng anh đã bị mình làm xúc động, cho nên tiếp tục rèn sắt khi còn nóng nói tiếp:
"Thật ra tôi cũng có thể hiểu được tư duy của mấy người trẻ tuổi như anh, dù sao cuộc sống của mấy anh cũng không giống chúng tôi ngày trước."
"Khi tôi còn bé điều kiện sống rất gian khổ, cơm thì vẫn có thể ăn nhưng muốn ngày ba bữa thịt thì khó lắm, cho nên khi đó tôi đã nghĩ rằng nếu có thể ăn thịt mỗi bữa là vui vẻ lắm rồi."
"Không giống như mấy anh bây giờ, điều kiện cuộc sống thanh niên thế hệ này tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706988/chuong-204.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.