Editor: Waveliterature Vietnam
Sau khi dùng xong thì không cần quan tâm nữa, ai về nhà nấy, nhưng khi cần, đã gọi điện là phải có mặt.
Tưởng rằng trong lòng ông chủ Chu không biết tiểu Luoli mong anh chết sớm một chút sao?
Thế nhưng ngóng trông là vậy, người đã chết qua một lần không có kiêng kỵ khi nhắc đến chuyện này.
Ra khỏi hiệu sách, Chu Trạch phát hiện sát vách cửa hàng của mình cũng có một quán cơm vừa mở, quán ăn này có tên và Vương Phúc Cư, chuyên phục vụ những món ăn gia truyền và không có menu cố định. Có lẽ quán ăn này được mở khi Chu Trạch đang hôn mê.
Vừa vặn lúc này có một ông lão đang đứng ngoài cửa. Ông có một cái đầu trọc, mặc bộ đồ màu trắng, có lẽ tuổi của ông lão này còn ít hơn lão đạo, đoán chừng khoảng 50 tuổi. Trông ông giống như những người già hay đi tập Thái Cực quyền vào sáng sớm.
Ba giờ sáng, thế mà ông vẫn ngồi trên chiếc ghế mây được đặt trước cửa, bên cạnh là một bình trà.
Cứ như vậy ngồi yên ở đó rồi uống trà.
"Yo, anh là ông chủ Chu sao? Anh đã trở về rồi?"
Ông lão rất nhiệt tình, ông nhận ra Chu Trạch. Có lẽ, trong khoảng thời gian Chu Trạch bị hôn mê, ông lão đã làm quen được với những người khác có trong hiệu sách, vì thế, ông mới biết rằng trong hiệu sách không có ông chủ.
Đương nhiên, ông không thể biết rằng, ông chủ hiệu sách vẫn luôn ở trong tiệm, chỉ có điều là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706972/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.