Editor: Waveliterature Vietnam
"A Di Đà Phật, bần đạo cuối cùng cũng đã tìm thấy ngươi, ha ha ha!"
Nói xong câu này, Lão đạo trực tiếp dùng tay ấn mấy lần vào màn hình điện thoại, cái bóng đen này trước đó đã bị ông chủ làm cho bị thương, hiện tại dẫu là ở trong gương cũng không còn tốt như trước, ông chủ trước đó liền có thể đập nát tấm gương và lôi nó ra ngoài, Lão đạo cảm thấy mình cũng có thể làm được điều đó.
Ấn ấn ấn, Lão đạo bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, anh ta hồi tưởng về điều mình vừa nói lúc nãy, bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh rồi vô thức nuốt nước bọt.
Không thể nào…..
Là thế, đó chính là lời mình đã nghe được từ trong điện thoại, vì vậy trong đầu mình mới có ấn tượng, vừa mới thốt ra.
Đúng,
Là như thế.
Còn một khả năng khác, Lão đạo không dám nghĩ đến, thật không dám nghĩ đến.
Quỳ xuống, một thứ giống như là thật lâu không được tắm rửa trên người dơ bẩn giống như là bùn đen liền giơ tay kẹp lấy bằng hai ngón rồi dùng sức túm kéo ra ngoài.
"Tôi tìm thấy rồi!"
Đồng thời, từ lúc khôi phục lại sau cú sốc Lão đạo mới nhớ mình cần gọi mọi người.
Hứa Thanh Lãng lập tức chạy tới, nhìn xem Lão đạo ngay tại trong điện thoại di động bắt được một thứ, lúc tỉnh ngộ lại, lập tức ở bên cạnh nhìn xem, sợ thứ này trong một chốc lại chạy mất.
Chu Trạch cuối cùng rút móng tay ra khỏi mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706934/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.