Editor: Waveliterature Vietnam
Chu Trạch nhắm mắt lại, anh ta không thể ngủ được, nhưng anh ta thích được nằm trong bồn tắm bên cạnh cửa sổ kính để ngắm nhìn ánh nắng len lỏi chiếu vào.
Tôi đã làm việc mọi lúc trong đời, trong sự vận hành, rất khó để ngừng lại, trong cuộc sống này, có lẽ vài thứ sẽ được bù đắp thôi.
Bạch Oanh Oanh nghe Chu Trạch giải thích, giống như đã hiểu, cũng giống như là không hiểu, nhưng ít ra có thể xác định một điều rằng, Chu Trạch đối với điều này đã có trước dự báo.
Do đó, ông chủ mới không xoắn xuýt lên vì số dư tám trăm vạn kia, không, kỳ thật là bởi vì ông chủ biết nữ nhân kia không có kết cục tốt, cho nên cũng không buồn đi tìm mà đòi hỏi, càng không muốn gặp.
Bạch Oanh Oanh đưa tay vuốt vuốt mái tóc mình, bước chân đi đến quầy bar.
Lão đạo đang cùng hầu tử ăn củ lạc, mình một hạt, hầu tử một hạt, một người một khỉ ăn đến say sưa, ngon lành, lúc trước Chu Trạch cho Bạch Oanh Oanh giải thích, Lão đạo cũng ở bên cạnh nghe, sau khi nghe xong cười cười đi ra.
"Lão đạo, hỏi anh một câu, anh có hiểu không?" Bạch Oanh Oanh đẩy đẩy bả vai Lão đạo.
"Gì vậy?" Lão đạo nghiêng đầu, có chút ngạc nhiên, nhìn Bạch Oanh Oanh, nói: "Vừa rồi ông chủ không phải cũng đã giải thích rồi sao?"
"Tôi không hiểu hết được."Bạch Oanh Oanh hít sâu một hơn, nằng nặc nhổ nó ra.
Đừng nhìn lão đạo trông nhà, hắn còn lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706906/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.