Editor: Waveliterature Vietnam
Lão đạo ở một bên đã bị choáng váng, tất cả những đồ ăn vừa được cho vào bụng đều bị nôn sạch, rất thê thảm, trên mặt đất, một bãi trắng, vàng đủ màu sắc, nó giống như một mớ nước trộn rất bốc mùi.
Nước mắt, trong mí mắt bắt đầu ứa ra, Lão đạo trong lòng ngập tràn hối hận, anh hận nó, làm sao lại đen đủi đến như vậy?
Trao gửi muôn vàn thận trọng, tưởng rằng mình đã tránh được một cái hố, nhưng ai ngờ lại tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, có trách thì chỉ trách mình quá ngu ngốc, lại đích thân nhảy vào một cái hố to hơn,
Còn hét lớn:
Thật phù phiếm!
"Rời khỏi thân thể của bà ấy, và đi theo tôi."
Chu Trạch thúc giục anh ta, rồi gửi anh ta về địa ngục, điều đó sẽ giúp anh ta trở nên tốt hơn.
Có lẽ, đây chính là điều không lãng phí thì giờ vì thật sự có ích, mình ở trường học đi một vòng bận rộn, cái gọi là nghiệt duyên đời trước cuối cùng cũng có thể thoát ra ngoài, kết quả cái thật giả ma quỷ lẫn lộn cũng không bắt được, sau rồi trên đường về cũng may mắn mà phát hiện ra.
Người đàn ông ủ rũ, cứ thế chấp nhận số phận của mình, nói:
"Tôi sẽ có thể gặp cô ấy, cô ấy chắc chắn cũng nguyện lòng, chúng tôi sẽ gặp nhau trong mỗi giấc mơ, tôi có thể nhìn thấy ba đứa con của mình."
Chu Trạch thờ ơ, mỗi người chết, đều có chút lưu luyến với dương gian, mọi sinh mệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706868/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.