Editor: Waveliterature Vietnam
"Ông chủ, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Lão đạo cảm thấy mơ hồ về mọi thứ, anh ta chỉ cảm thấy mình rõ ràng đã trông thấy một cái mũi tên.
Ồ không, nó là một cây bút.
Nhưng bây giờ anh lại giống như một người chẳng làm sao ngoại trừ trên mặt có những vết sưng quá sức lạ lùng, nhưng có ai đó đã quẳng nó vào đây.
Chu Trạch đưa tay ra nhặt cây bút nằm thờ ơ trên mặt đất lên, kết quả vừa chạm vào, cây bút liền hóa thành tro tàn.
" có lẽ nó được ai đó vẽ nên" Chu Trạch nói, " Hắn thật sự quan tâm đến những gì chúng ta để ý, thậm chí hắn hoàn toàn có thể trèo lên đánh ta."
" đã được vẽ ư?"
Nó chắc chắn là được vẽ lên, nói trắng ra nó giống như một trò thôi miên thì đúng hơn, nhằm che đậy thị giác, đồng thời là thính giác cũng như thính giác của chúng ta, đồng thời dựa trên sự mờ hoặc đó mà thiên biến vạn hóa.
Chu Trạch nhìn vào cánh tay của mình, trước đó rõ ràng đã có vết thương không hề nhỏ, vậy mà bây giờ căn bản chẳng mảy may còn chút dấu vết nào, nhưng lại hoàn toàn mang lại sự chân thật trong cảm nhận, trong một thời gian ngắn, đủ để con người ta tin chắc rằng cảm giác đấy không chút nào là ảo giác.
"Trời ơi, nguyên dạng là đồng môn của ta, những mánh khóe của những kẻ lừa lọc khắp giang hồ"
Lão đạo trong chốc lát khôi phục sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706862/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.