Editor: Waveliterature Vietnam
Chiếc nhẫn này không hề tầm thường. Thôn Tam Hương có thể gắn bó như vậy chắc chắn là nhờ vào chiếc nhẫn này. Nếu mạo muội đeo chiếc nhẫn này lên ngón tay của mình, Chu Trạch lo sợ có chuyện không hay sẽ xảy ra.
Hơn nữ, bây giờ không phải là thời gian để nghiên cứu về chiếc nhẫn. Chuyện quan trọng nhất lúc này vẫn chưa giải quyết xong.
Chu Trạch chủ động đi đến chỗ từ đường, anh nhìn đám đông và chàng trai trẻ đang đứng ở đó. Khi nhìn thấy Chu Trạch, anh ta khẽ gật đầu.
Giữa họ như đã có một sự thông hiểu ngầm.
Chàng trai trẻ đã sống đến chín mươi chín năm, trải qua đủ mọi chuyện trên đời, tất cả mọi lại người cũng đã gặp qua. Vì vậy, anh đã có rất nhiều kinh nghiệm sống cho bản thân mình, anh biết, đây là cơ hội tốt nhất để giải thoát cho những người dân trong thôn.
Rất nhiều chuyện, không cần trao đổi qua lại với nhau nhưng cũng đã ngầm hiểu ý.
Chu Trạch khoanh hai tay lại, rồi từ từ đưa tay lên để mở cánh cửa Địa ngục,
Cánh cửa nối giữa Dương gian và Địa ngục dần dần được mở ra,
Đây là kết thúc,
Là đích đến cuối cùng của những linh hồn,
Là con đường cuối cùng mà một đời người phải đi qua!
"Mọi người, đi thôi!"
Chàng trai trẻ dẫn người dân trong thôn đi tới chỗ Chu Trạch,
Tám mươi năm gian khổ,
Tám mưới năm sống trong gian khổ cùng cực,
Cuối cùng cũng đã sắp kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706854/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.