Editor: Waveliterature Vietnam
Khí từ mặt đất bốc lên,
Mang theo hương thơm chốn thôn quê vô cùng dễ chịu.
Nhưng thôn Tam Hương có những góc khuất riêng, một khi bạn biết được, chắc chắn bạn sẽ bị dọa cho chết khiếp.
Mỗi một chi tiết, mỗi một khoảnh khắc ở nơi đây đều như những giọt máu tươi chảy ra từ trong xương cốt, dễ khiến làm cho người ta ngạt thở.
Ngôi làng bị bao phủ bởi những đám mây đen. Cảnh tượng bây giờ giống như cảnh trên sân khấu kịch, mỗi nhân vật sẽ đeo một chiếc mặt nạ với những ý nghĩa riêng.
Trên bầu trời, mặt trăng vẫn hiện diện ở đó;
Nhưng vì bị mây đen che khuất, nên ánh trăng trên mặt đất không đồng đều. Mọi thứ như bị sai lệch, hết thảy đều trở nên hỗn loạn, không rõ ràng.
Có người đã đi ngủ,
Có người đang nấu ăn,
Có người thì đi gánh nước,
Người thì đang chửi bậy,
Kẻ thì đang cười,
Những người khác đang khóc…
Chu Trạch đi bộ một hồi lâu, có lẽ, anh đã đi dạo hết ngôi làng này.
Có thể chắc chắn rằng, nơi này đã khác rất nhiều so với lần trước tác giả của bài viết đã tình cờ đến đây.
Nếu là chín năm trước, nơi đây chỉ mới không muốn nghênh đón người lạ, như một con hổ non mới sinh, thì bây giờ, nó đã như một con hổ to khổng lồ, sẵn sàng há to miệng để xông vào cắn người.
Nó canh chừng, chờ chực để lao vào ăn sống bạn,
Và cảm giác chờ đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706849/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.