Cô gái chỉ vào Chu Trạch rồi hét lớn, cũng may, giờ tâm trí của cô đang không được bình thường và cô đang bị rối loạn nhân cách nên "lời buộc tội" của cô với Chu Trạch hoàn toàn không có tác dụng.
Sẽ không ai tin lời của những người bất bình thường nói cả.
Ngay cả khi người đó bình thường, thì điều đó cũng sẽ được coi như lời nói phát ra trong cơn mê sảng.
Tuy nhiên, những lời của cô gái này hát bằng giọng của "Đồng tử hí" có thể trong mắt người khác là những lời hát vu vơ của kẻ điên. Nhưng vừa nghe qua Chu Trạch đã hiểu ra, những lời đó không đơn giản như mọi người vẫn nghĩ.
Những gì cô ấy hát,
Là bản án cô ấy muốn tố cáo!
Cái gọi là bản án này như tóm tắt cuộc đời của một người dưới dạng lời hát, để kể lại quá khứ và hình dung ra tương lai của đối phương.
Ví dụ như trong "Hồng lâu mộng" có đoạn Vương Hi Phượng ai oán hát, đó chính là bản án của Kim Lăng.
"Một thân mẹ góa con côi, tự nhiên mất cha mất mẹ,
Tự nhiên tốn công uổng sức, cưới nhau để làm gì,
Cuối cùng cũng phải chia ly, ai ai cũng cay đắng!"
Lời hát kia chính là nói Vương Kha, anh ta lớn lên trong trại trẻ mồ côi. Ý ở đây là Vương Kha đã khắc chết cha mẹ của mình. Khi anh ấy lo lắng vì sự nghiệp, bận bịu kinh doanh, không chăm lo đến gia đình nên gia đình anh bị ly tán, vợ chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706704/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.