Người đàn ông im lặng, và lúc này hắn ta có chút thất thần.
Chu Trạch ban đầu nghĩ rằng ông ta sẽ biến thành lệ quỷ, tựa như lúc anh vừa mới ra khỏi địa ngục sau đó gặp Từ Lạc trong hiệu sách rồi sau đó nhập hồn vào, mượn thân thể của Từ Lạc để sinh sống.
Quỷ chỉ tồn tại được một thời gian, một khi đã biến thành lệ quỷ, nếu trong tâm còn vướng bận nhiều chuyện thì linh hồn sẽ luôn nặng trĩu, khó có thể siêu thoát để luân hồi được. Về sau, linh hồn sẽ dần tan thành mây khói.
Việc này giống như một người dùng chất kích thích vậy, nếu người đó dùng quá liều sẽ bị sốc thuốc, và cuối cùng nếu không kịp thời cứu chữa thì người đó sẽ chết.
Tuy nhiên, trông ông ta bây giờ có dáng vẻ rất bình tĩnh. Trong lòng ông ta đầy rối ren nhưng trên mặt không thể hiện một cảm xúc gì cả. Người đàn ông ấy như chết lặng.
Rất lạc lõng, rất xấu hổ, rất bất lực, nhưng cũng rất rối.
Ông ta quay đầu nhìn về phía đằng sau Văn miếu, thở dài nói: "Cho nên mới nói, người đọc sách thánh hiền để lớn lên, coi sách thánh hiền như là kim chỉ nam cho cuộc sống, nhưng kỳ thật, những cuộc thi, những khoa cử kia mới là mục đích mà người ta muốn hướng tới.
Ta vốn cho rằng mình hiểu biết. Nhiều khi ta cảm thấy ngay cả một quỷ sai cũng không thể phán quyết được cuộc đời của bản thân thì huống hồ gì một người tầm thường như ta- không quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706697/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.