"Ách, chẳng lẽ ta đoán sai rồi à?"
Lão già Chu Nho nghiêng đầu hỏi,
"Hehe, đạo hạnh có chút thụt lùi."
Lão già Chu Nho móc ra một điếu thuốc, tự mình kéo đốt, cảm thấy thật sự thất vọng.
Chu Trạch bình tâm một chút, không thể nói, cũng được coi là có một phần đúng?
"Lão tiền bối, tôi muốn hỏi anh một chút về sự tình của quỷ sai."
"Quỷ sai?" Lão già Chu Nho nhíu mày, "Ta nói chàng thanh niên không có việc gì làm hay sao mà đi hỏi công việc của quỷ sai, đám người kia không dễ đối phó, anh có gặp bọn họ cũng phải dè chừng.
Ngươi có thân thể mới để nhập vào, nên mới được sống lại, đây là cơ duyên, ngươi nên tự chúc mừng cho bản thân ngươi mới phải."
Lão già không nói thêm.
Chu Trạch khẽ nhíu mày, lão già trước mặt, ông ta không nhận ra anh là quỷ sai hay sao?
Mặc dù chỉ là tạm thời nhưng vốn thấy lão già này lúc trước có chút hiểu biết nên muốn đến thỉnh giáo, lão tuyệt đối không phải là giả mạo, nhưng lão ta căn bản không nhìn ra anh là quỷ sai.
Có nghĩa là, Tiểu La Lỵ cho mình thân phận quỷ sai tạm thời, ngoại trừ cái gọi là "Địa Ngục Chi Môn", chắc có thể là còn đồ vật gì đó chưa đưa cho mình?
Hứa Thanh Lãng từng nói qua Tiểu La Lỵ đến và vội vã đi, khẳng định không phải là kiếm cớ trốn tránh trả lời, mà là cô thực sự có chuyện bận rộn cần đi, đồng thời cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706689/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.