Gần hai nghìn Uy khấu dời căn cứ tập thể, những chiến thuyền kia cho dù chỉ vận chuyển người, lớn nhỏ e rằng cũng khoảng gần trăm chiếc thuyền.
Uy khấu có nhiều thuyền như vậy hay không, hắn không muốn biết, chỉ muốn biết hướng đi mấy ngày trước của những Uy khấu kia.
Tên hải tặc kia hừ một tiếng, ưỡn ngực, vẻ mặt ngạo khí.
Đường Tiểu Đông hất đầu, hai binh lính bước nhanh đến, kẹp hai bên, ném người ra khỏi thuyền.
Một tiếng kêu thảm thê lương truyền đến, sau đó phốc thông một tiếng, nghe được là âm thanh thi thể rơi vào trong nước biển phát ra.
- Đến phiên
Mục quang Đường Tiểu Đông lãnh lệ nhìn chằm chằm vào trên người tên hải tặc thứ hai.
- Đại gia ta biết cũng sẽ không...
Đường Tiểu Đông không kiên nhẫn hất đầu, hai binh lính không chờ nói xong, ném ra ngoài thuyền chém giết, thi thể vứt vào trong biển.
Hải tặc bắt được có ba mươi tám người, trước đó có mười chín tên đều biểu hiện khí khái anh hùng không sợ chết, nói cách khác, Đường Tiểu Đông đã hạ lệnh chém mười chín người.
Hải tặc không phải Uy khấu, hắn không muốn dùng khổ hình, hắn cũng không tin những hải tặc này mỗi người đều là anh hùng hảo hán không sợ chết.
Mấy người binh lính phụ trách chém người kia, giáp trụ trên người đều loang lổ máu đen, lưỡi dao cũng đã có chút cùn.
- Hiện tại, đến phiên ngươi.
Đường Tiểu Đông tăng thêm ngữ khí, ánh mắt lãnh lệ rơi xuống trên người một tên hải tặc trẻ tuổi sắc mặt trắng bệch.
Bộ dạng tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu/1557339/chuong-384.html