Đường Tiểu Đông đột nhiên cất tiếng cười to, có vẻ vô cùng hài lòng, khiến trong lòng hắn đột nhiên nhảy dựng, không lẽ hắn lại đột nhiên nghĩ tới vũ khí thần kỳ lợi hại gì nữa?
Đường Sương và Lan Đình nhìn nhau, trong lòng biết hắn lại nghĩ ra đồi chơi thần bí cổ quái gì đó, trong đôi mắt xin đẹp tràn ngập hiếu kỳ cùng vẻ mặt nghi hoặc.
Sự tò mò của ba người bị hắn khơi gợi khó chịu, nếu như Lôi Mị ở đây, nhất định sẽ hung hăng nhéo hắn một phen giải h
Giống như tửu quỷ yêu rượu như mạng, ngửi được mùi rượu nhưng không thể uống, cái này quả thật thống khổ muốn chết, không phải người trong cuộc không thể biết được a.
- Tướng công nha, cầu chàng đừng có gây tò mò như vậy được không?
Đường Sương không thể ức chế tò mò mãnh liệt trong lòng được nữa, lên tiếng hỏi, mặt đẹp lộ ra biểu tình kiên quyết nếu lúc này không nói tuyệt không tha cho ngươi.
Lan Đình và Lý Hưng Chu cũng ra sức gật đầu, hai người hận không thể bóp cổ buộc hắn nói nhanh một chút.
Thủy quỷ cổ đại đánh nhau dưới nước, binh khí sử dụng là chủy thủ, mà ở hiện đại, không nói người nhái của hải quân được trang bị trang bị lặn cùng vũ khí tiên tiến, chẳng qua ngư dân bình thường cũng có trang bị lặn xuống nước tiên tiến, còn có ngư thương săn cá mập.
Nếu thủy quỷ doanh của thủy sư Hán Giang được trang bị loại ngư thương này, đây chẳng phải là giết thủy quỷ của Uy khấu như mổ thịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu/1557327/chuong-372.html