Thời gian thấm thoát trôi qua.
Ánh trăng đẹp đến mê người, cả Đằng Long thành chìm trong im lặng. Lúc này, tại đỉnh núi Tây Giao, có hai thân ảnh đang di động với tốc độ quỷ dị, tựa hồ đang tranh đấu, nhưng hết lần này đến lần khác cũng không có một tiếng vang, chỉ như cơn gió nhẹ thôi qua, có vẻ thập phần quỷ dị.
Bỗng một trận bạch quang chói mắt bạo khởi, vài đạo quang mang màu tím như lưu tinh xoẹt qua, hai thân ảnh lập tức tách ra. Một người ổn định trên không trung còn một người thì quay cuồng hướng xuống phía dưới, với tốc độ này nếu rơi xuống, kẻ khác chắc chắn nghĩ hắn sẽ chết không toàn thây, nhưng lúc thân người hắn sắp va vào ngọn núi thì bóng người đột nhiên đứng sững lại tại không trung, thân thể ngay lập tức dừng lại, điều này nếu kẻ khác nhìn thấy sẽ kinh ngạc không thôi.
Bóng người lao xuống này chính là Long Nhất, hắn có chút vật vã đáp xuống trên mặt đất, thở hổn hển, quần áo rách nát, có vẻ rất buồn cười.
Mộ Dung Bác từ không trung phiêu phiêu hạ xuống, một mái đầu bạc trắng, trông rất giống với thần tiên.
"Xú tiểu tử, đúng rồi a, đấu khí của ngươi lập tức sẽ tiến vào cảnh giới kiếm thánh thôi." Mộ Dung Bác cười nói, vẻ mặt lộ ra vẻ vui mừng.
"Ngươi xem ta là ai, kiếm thánh thì tính làm gì, qua hai năm nữa ta nhất định đạt tới cảnh giới kiếm thần." Long Nhất đắc ý cười nói, trải qua sự hướng dẫn của Mộ Dung Bác, ngộ tính của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu-phap-su/1628334/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.