Dịch: hoangthuong
Biên dịch & biên tập: Long Nhất
Long Nhất cùng Phong Linh được địa tinh dùng nghi thức tối cao đón tiếp vào hoàng cung. Cái gọi là hoàng cung so với hoàng cung ở Thương Lan đại lục tự nhiên là thua xa. Toàn bộ đều được xây dựng bằng đá, bên trong dường như chẳng có đồ đạc. Bờ tường, mặt đất, trần nhà đều được chạm khắc những bức phù điêu kì quái, nhưng thứ xuất hiện nhiều nhất lại là ngọn đuốc. Cũng chẳng có gì quái lạ, lửa chính là thứ thực dụng có giá trị nhất với địa tinh tộc. Vương quốc khổng lồ trong lòng đất này quanh năm suốt tháng đều phải dựa vào lửa để chiếu sáng.
Hai người được đưa tới một gian thạch thất rộng rãi, bên trong ngoài một chiếc giường đá ra còn lại trống trơn.
"Khách nhân tôn quý, các ngài hãy nghỉ ở đây vài ngày, còn về những người bạn ngài, tộc trưởng đã hạ lệnh tìm kiếm trong khu vực dòng chảy ngầm." Địa tinh trưởng lão theo hai người vào trong nói.
Long Nhất gật đầu, đột nhiên nhớ lại trưởng lão này đã nói rằng hơn một nghìn năm rồi bọn họ chưa từng nhìn thấy con người, cũng tức là hơn nghìn năm trước họ đã từng thấy nhân loại. Không phải người họ thấy là người của Băng cung và Hỏa diễm sơn trang chứ? Mật thất đó cũng là do họ kiến tạo sao?
"Trưởng lão, ngài có biết phía trên có một mật thất đầy xương khô không. Chúng ta vì chạm vào cơ quan ở đó mới bị hồng thủy cuốn đến đây." Long Nhất hỏi, chăm chú xem xét biểu tình của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu-phap-su/1628204/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.