Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Hoa Ngọc Khanh đã cởi bỏ mạng che mặt, tuổi chừng mười bảy mười tám, đôi mắt to tròn đen lay láy sâu thăm thẳm, ánh mắt long lanh, mỗi khi liếc nhìn đều khiến người ta hồn xiêu phách lạc, làn da trắng trẻo mịn mà không chút tì vết, ngay cả băng tuyết cũng phải nhún nhường, dáng người thanh mảnh, vòng eo nhỏ nhắn càng lộ vẻ yểu điệu thướt tha, thật là một tuyệt sắc mỹ nhân phong tình vạn chủng.
Nhìn thấy mọi người đều trơ mắt nhìn chính mình, Hoa Ngọc Khanh không khỏi ngượng ngùng, khẽ cúi đầu xuống, đỏ mặt mất tự nhiên đi tới, rồi quay lại với Âu Dương Quốc Vĩ gắt giọng: "Ngươi, ngươi còn chưa nhìn đủ ư?
"Ờ, ngươi thay y phục xong rồi à, vậy chúng ta lên đường đi." Âu Dương Quốc Vĩ biết mình đã thất thố, nói xong liền đi trước. Hoa Ngọc Khanh không nói gì thêm, đi theo phía sau.
Lưu Phỉ Phỉ và Tằng Mỹ Mỹ nhìn thấy một đại mỹ nhân trên trời rơi xuống, trong lòng có suy nghĩ rất không giống nhau.
Lưu Phỉ Phỉ nghĩ đến mình vất vả lắm mới ở bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ, mà quan hệ với hắn vẫn còn chưa tiến triển tốt, cũng không biết hắn đối với mình như thế nào, trong lòng tuy vậy vẫn chưa có lo lắng gì. Thế mà đột nhiên lại xuất hiện một người tuyệt mỹ phong tình vạn chủng, về phương diện kia cũng không kém hơn mình là bao, hơn nữa Âu Dương Quốc Vĩ đối với nàng ta tốt hơn nhiều so với mình, trong lòng không khỏi có một tia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu-diem-hiep-truyen-ky/179508/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.