Đàm Khải Bình đặt điện thoại xuống, trong đầu còn suy ngẫm về thái độ lãnh đạm của Tống Kiều Sinh khi nhắc đến Thẩm Hoài.
Ngẩng đầu nhìn ra song, vừa đúng bắt gặp Thẩm Hoài đang rời khỏi biệt thự, bước chạy về phía bãi đỗ xe bên hồ, cũng không biết hắn muốn làm cái gì.
Thẩm Hoài có ý đỡ lời giúp Ngô Hải Phong, Đàm Khải Bình liền suy đoán hắn muốn lưu lại Đông Hoa, nhưng đồng thời lại cảm thấy hơi kỳ quái…
Lúc này Đàm Khải Bình mới nhớ ra còn chưa hỏi xem năm nay Thẩm Hoài bao nhiêu tuổi. Nhưng nhìn bộ dạng, tối đa cũng chỉ hai bốn hai lăm, với thân thế của hắn, tốt nhất là lăn lộn trong các bộ ủy trung ương mấy năm cái đã.
Cho dù có chí làm quan, chờ đến xấp xỉ trên dưới 30 sau khi thăng đến cấp chính xứ hẵng suy tính đến địa phương độc ngăn một mặt, đó mới là tuyển chọn đúng đắn cho loại con ông cháu cha như hắn.
Sau khi Trần Minh Đức chết, tuy Thẩm Hoài xử sự làm việc rất chững chạc, nhưng rốt cuộc tuổi còn trẻ, tư lịch cạn, lại cô đơn một mình ở Đông Hoa, đối với quá trình phát triển về sau có rất nhiều hạn chế.
Đàm Khải Bình vốn có lòng nghĩ bắt chuyện tâm sự với Thẩm Hoài, nhưng chuyển niệm lại nghĩ đến thái độ lãnh đạm lúc nãy của Tống Kiều Sinh, liền sinh ra chút do dự.
Năm nay Tống lão gia tử cũng 83 tuổi rồi, tương lai Tống gia đều nằm ở trên vai Tống Kiều Sinh cả.
Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-khi-quan-truong/3166471/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.