“Xem ra bữa cơm này ăn không xong rồi, thôi vậy, hôm nay cũng là ngày giỗ mẹ tôi, phải về sớm thắp cho bà nén nhang.”
Hà Thanh Xã thấy ngay ngày đầu tiên gặp nhau Thẩm Hoài với Đỗ Kiến đã thành thế nước lửa, Đỗ Kiến cũng bị chọc tức thành thùng thuốc nổ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Hắn có tâm giúp Thẩm Hoài, nhưng cũng sợ bị liên quan, làm lớn chuyện không khéo thành trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết oan, tốt nhất cứ tạm thời rút thân cho an toàn, thế là liền mượn cớ, không ở lại trạm tiếp đãi bồi chuyện Thẩm Hoài nữa.
“Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?” Hà Nguyệt Liên ngơ ngẩn nhìn phòng ăn đột nhiên trống trơn, cũng không rõ rốt cục đã xẩy ra chuyện gì. Lúc mới vào cửa, thấy thái độ của Đỗ Kiến với Thẩm Hoài khá bất thiện, còn tưởng rằng hắn hẹp hòi, dung không được bí thư tới cùng hắn cướp quyền, ai ngờ vị tân bí thư này lại có thể bất cận nhân tình, không chút do dự vung tay tát lên mặt Đỗ Kiến.
Thẩm Hoài như không có việc đứng lên, nhìn ba chiếc bàn tròn không người trong phòng, nói: “Người khác đi cả rồi, nhưng tôi còn phải tìm chỗ ăn trưa a. Ở đây rộng quá, Hà giám đốc chuẩn bị cho tôi một phòng nhỏ hơn đi…”
Hà Nguyệt Liên nhìn khuôn mặt trắng nõn của Thẩm Hoài, hận không được tát cho hắn hai cái: Này thì tiểu bạch kiểm kiêu ngạo, này thì tiểu bạch kiểm xương cuồng.
Lửa giận trong lòng có dữ dội đến đâu, Hà Nguyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-khi-quan-truong/3166424/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.