"Tiểu Mộc, mấy ngày không có vi sư, Tử Ngôn có khi dễ ngươi không?"
Mộ Dung Tuyết lắc đầu. "Không có, sư phụ yên tâm đi, đồ nhi sống rất tốt, chỉ là vẫn lo lắng cho sư phụ thôi. Quỷ Quái Môn biến mất, ta lại không tìm thấy người, cho nên rất lo lắng."
"Như vậy cũng tốt, hiện tại chúng ta đều đã tự do, không bị ràng buộc gì." Tiếu Lăng Nhi vỗ vỗ vai Mộ Dung Tuyết. "Sau này, cơ hội thầy trò chúng ta gặp mặt chỉ sợ sẽ ít đi nhiều. Ngươi nhớ kỹ phải chăm sóc bản thân thật tốt, biết chưa?"
"Sư phụ, người không cần đồ nhi sao?"
"Nói nhảm, vi sư làm sao lại không cần ngươi? Chỉ là đã trải qua nhiều chuyện, đối với mọi thứ đều có cái nhìn khác hơn. Muốn ra ngoại dạo chơi một chút."
"Sư phụ là muốn cùng môn chủ rời khỏi nơi này?"
"Nàng đã không còn là môn chủ Quỷ Quái Môn, không cần gọi là môn chủ nữa."
"Không gọi môn chủ, vậy ta gọi nàng là gì?" Mộ Dung Tuyết nghi hoặc nhìn Tiếu Lăng Nhi, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết phải xưng hô với Sở Nguyệt Đồng như thế nào.
Con mắt Tiếu Lăng Nhi vòng vo hai lần, lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
"Kêu sư mẫu đi, ta là sư phụ ngươi, nàng đương nhiên là sư mẫu của ngươi."
Ở trên giường không thể tránh được việc bị áp, thì trong chuyện xưng hô lại không thể để nàng chiếm tiện nghi. ┐('∇`)┌
"À, vậy sau này ta sẽ gọi nàng sư mẫu."
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.
"Hai vị cô nương, dưới lầu có người tìm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hoa-tuyet/1756224/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.