Chi ra chút tiền, Phong Vang đưa Thường Diễm vào lớp học, cũng thường xuyên mời đại phu đến xem bệnh cho Thường phu nhân.
Đối với hành động này, Thường phu nhân vô cùng biết ơn, thời thời khắc khắc đều nghĩ cách báo đáp cho bọn họ.
Đáng tiếc nàng thân mình cốt nhược, ngoại trừ chia sẻ cho Phong Vang một ít việc nhà, thật sự cũng không giúp được nhiều.
Hiểu tâm tư của nàng, Phong Vang và Nhiễm Vân Uý thường thường an ủi nàng đừng nghĩ nhiều, dưỡng bệnh tốt là đủ, dù sao cũng không đáng là bao.
Khi đưa Thường Diễm đến trường, Nhiễm Vân Uý lại ngoài ý muốn được phân chức vị tiên sinh dạy bảo cho chúng học trò.
Phu tử xây dựng lớp học ngày đó hiển nhiên nhìn ra khí chất tài hoa của y, lập tức kinh vi thiên nhân, thù lao cao bao nhiêu cũng lôi y vào cho bằng được.
Phong Vang hiển nhiên là vui vẻ đáp ứng!
Vì thế y liền bắt đầu đảm nhiệm chức vị tiên sinh này, mỗi tháng nhận thù lao cao hơn cả một tiên sinh bình thường.
Công việc này, số tiền này, làm cuộc sống nghèo khó của bọn họ rốt cuộc đã có chút dư dả.
Nhưng dù rằng như thế, Phong Vang vẫn tiếp tục nhịn ăn, Nhiễm Vân Uý có lẽ biết lý do, hắn đang cố kiếm tiền để chuộc lại viên ngọc bội kia.
Nhìn cố gắng của Phong Vang, y không nỡ nói cho hắn biết, cho dù dùng tất cả số tiền mà y dạy học đi chăng nữa, trong vòng mười mấy năm cũng chưa thể chuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629337/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.