..... Cuối cùng, ta vẫn không có dũng khí để đối mặt với phản ứng của y.
Không khí đột nhiên trở nên mật tĩnh, tại dạng không gian như thế này. Ngực ta như bị dao băm nhỏ, đau đớn bức nước mắt chảy ra......
Thì ra, cho dù không nhìn tới vẻ mặt của y, tâm vẫn đau như vậy.
Nhưng ngay sau đó, một đầu lưỡi ôn nhuận cẩn thận liếm đi lệ trên khóe mắt ta.
“A?” Ta kinh ngạc, mở to mắt...... Thấy được cái mỉm cười vô cùng tươi đẹp của Vân dưới ánh sáng mặt trời.
“Ta còn nghĩ hẳn nó phải ghê lắm chứ...... Cái này còn chưa là gì đâu.” Y lại cúi mình, tinh tế hôn mặt ta...... Mỗi phiến da trên mặt ta đều hôn lên, kể cả vết thương xấu xí kia.
Gạt người! Nước mắt ta rơi càng mãnh liệt, cảm thấy cái loại cảm giác này có khi còn khó chịu hơn khi nãy.
“Vốn đang nghĩ muốn đùa ngươi lâu một chút, ai kêu ngươi bắt ta chờ ngươi lâu như vậy làm chi —— hơn nữa, cũng không chịu mở miệng đáp ứng lưu lại. Chính là, ngươi khóc đáng thương như vậy, ta có hơi tội nghiệp......”
“Đúng rồi, Phong Vang nha...... Hiện tại, ngươi có thể ở lại chưa? Chuyện này đã giải quyết được rồi......”
“Gạt người, tại sao có thể như vậy...... Tại sao ngươi không sợ ta, ta xấu xí, ngay cả ta cũng không dám nhìn lại chính mình......”
Ta khóc, ta sợ, rằng đây chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng đẹp.
“...... Ta thừa nhận, lúc đầu ta có hơi ngây người......” Thân người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629303/chuong-8-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.