Vân muốn ta giúp y mài mực, nói phải viết tự.
Đến nay ta cũng chưa gặp qua bộ dáng y tĩnh tọa. Vân nói, chỉ cần có ta sẽ không có cơ hội thấy, bởi vì hiện tại y sẽ không tái tuyệt thực.
Ta cũng cảm thấy y nói rất hợp lý a, nhưng ta cũng chưa từng van nài cầu xin y ăn nhiều hơn bao giờ, đồng thời cũng không dám làm, vì sợ sẽ tác động đến sự kiềm chế của y......
Mà ngày đó, để có thể nhìn y viết tự, ta cao hứng phấn chấn bật người dậy mài mực.
Vân điểm điểm mực, chuẩn bị giấy. Giấy Tuyên Thành trải trên bàn, y nhìn ta một cái sau, mới ở trên giấy viết hai chữ.
Động tác của Vân làm cho ta cảm thấy được bộ dáng này rất giống khi y luyện kiếm a… lưu loát, nhẹ nhàng…
Viết xong, y đạm đạm cười hỏi ta:
“Phong Vang, biết ta trên giấy viết chữ gì không?” Ta lắc đầu, tuy rằng mài mực được nhưng ta không biết chữ, đây là một trong những bi ai của hạ nhân.
“Phong[酆], Vang[肸].” Ngón tay y chỉ vào dòng chữ trên giấy, đối ta thì thầm.
“Tên của ta?” Mắt ta trợn tròn.
“Đúng.” Nhìn thấy vẻ mặt của ta, y cười.
Lòng hơi hơi phát run, ta đem trang giấy này giơ lên trước mặt cẩn thận quan sát,
Đem mỗi một nét chữ trên giấy lưu lại thật sâu trong lòng...
Đây là lần đầu tên ta được thấy tên của chính mình xuất hiện trong một trang giấy a.
“Đây là tên của ta!” Nội tâm cảm động, ta nhịn không được hô ra.
Vân — yên lặng nhìn chăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114907/chuong-3-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.