“...... Ngày hôm qua......” Nghe chủ tử nhắc tới chuyện kia, ngực ta bất giác cứng lại, hôm qua với ta là một viên ngọc quý thật sự đấy, lẽ nào y sẽ bảo ta xem như nó chưa từng xảy ra? Không thể, ta không làm được!
“Ngày hôm qua, ta ra tay quá nặng...... Xin lỗi.” Ta kinh ngạc, tròn mắt nhìn chủ tử, thật không ngờ y lại nói như vậy. Y là chủ ta là phó, cho dù có đánh chết ta thì cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa thôi.....
<thiên kinh địa nghĩa = một chuyện hiển nhiên, thanks meo meo nhiều vì đã nhắc nha T_T>
Chủ tử nhìn ta, tiếp tục nói:
“Ngày hôm qua tâm tình ta không tốt...... Cho nên, mượn ngươi để xả giận, đả thương ngươi, ta thật sự xin lỗi......” Bộ dáng hết sức chân thành của y làm ta lắc đầu, lắc đầu khó hiểu. Chủ tử thấy vậy liền hiểu lầm:
“Ngươi không chịu tha thứ?”
“Không, không phải.” Ta lại lắc đầu,
“Chủ tử, ngài không cần phải giải thích với tiểu nhân đâu, việc đó đều là tiểu nhân tự làm tự chịu mà, tiểu nhân không nghe lệnh của ngài, cho nên phải bị trừng phạt......”
“Ngươi......” Y dùng ánh mắt bi ai ta, “Ngươi bảo ta tin ngươi, mà bây giờ ngươi lại dùng cái loại thái độ này để ứng xử với ta, vậy làm sao mới tin ngươi được đây? Chủ và nô, có sự tín nhiệm đáng nói không?” Ta ngây ngốc:
“Nhưng, nhưng......”
“Thanh Nhai sơn trang không phải của ta, ta chưa bao giờ tự nhận mình là chủ nhân nơi này....... Nói cho cùng, trên đời này có dạng chủ tử nào lại bị hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114905/chuong-2-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.