Edit: ThiênBeta: Thiên
“Hồ ly, ai đã nói sẽ không có sai sót?” Hoa Long Hàn liếc mắt nhìn Lệnh Hồ Phi.
“Hừ?” Từ mũi Ảnh Cô Nguyệt hừ ra một đơn âm.
“Không, ha ha, tôi nói là quá tốt quá tốt!” Hoa Long Hàn lập tức vẫy đuôi.
“…” Lệnh Hồ Phi hung hăng khinh bỉ trong lòng, tên khốn này quả là điển hình của việc có vợ thấy sắc quên bạn vô nhân tính.
“Nguyệt lão đại… Cậu yên tâm đi, chuyện do chúng tôi làm ra, sẽ do chúng tôi kết thúc, không có vấn đề gì đâu.” Lệnh Hồ Phi điều chỉnh biểu tình, nghiêm túc nói.
Ảnh Cô Nguyệt không lên tiếng đồng ý hay không.
“Hàn, cậu nhốt Hoa Vũ, đúng không?” Ảnh Cô Nguyệt nâng tay lên rồi thả xuống, cuối cùng vẫn nhịn không táng chết con thằn lằn siêu bự này.
“Chỉ là giam lỏng thôi… Nguyệt nói thả tôi thả liền, nhưng mà Nguyệt à, cậu nhất định phải bảo vệ tôi nha, ông già kia thù dai lắm!” Hoa Long Hàn cọ cọ lên người Nguyệt, a, thoải mái quá đi.
Ảnh Cô Nguyệt trợn mắt khinh thường. Dựa vào thực lực của hắn bây giờ đã có thể nhốt Hoa Vũ, đương nhiên cũng sẽ không sợ sau khi thả ra ông ta quay lại trả thù. Nhưng trong vô thức, khóe miệng vẫn nhếch lên một độ cung.
Cung độ chút xíu này vừa vặn rơi vào mắt Hoa Long Hàn, lòng thở phào, tốt quá, cuối cùng Nguyệt đã không giận nữa rồi, aiii.
“Thả hay không đều được,” Dừng một chút, Ảnh Cô Nguyệt tiếp tục nói, “Tôi chỉ muốn cậu đem một món
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-thien-ha/3235678/quyen-2-chuong-47.html