Nàng cố gắng chống đỡ lấy bàn trang điểm, lảo đảo đứng dậy. Lúc này, chàng đã bước vào phòng, xoay người đóng cửa lại, cả thế giới như bỗng chốc trở nên yên tĩnh, như quay lại với hình dáng quen thuộc mà nàng vẫn luôn biết.
Nàng không còn nhận thức được mình đang ở đâu, là Vi gia hay bất kỳ nơi nào khác. Tất cả đều không quan trọng, chỉ cần hai người bọn họ ở bên nhau, nàng cảm thấy thật gần gũi, thật quen thuộc.
Chàng như từ trong giấc mộng của nàng bước ra, khiến nàng trong phút chốc có chút hoảng hốt. Từ khi chia xa vào tháng ba đến nay, nàng chỉ từ xa thoáng thấy bóng dáng chàng vào tháng năm khi đối chất trên triều đình, nhưng lúc đó chỉ nhìn thấy lưng chàng, chàng không quay lại nhìn nàng lấy một lần. Nếu tính ra, nàng đã không gặp hắn suốt tám tháng, dài hơn lần chia xa khi bắc phạt trước kia.
Nàng thực sự có vô vàn điều muốn nói với chàng nhưng khi gặp chàng lần này nàng lại nghẹn lời, chỉ có thể không ngừng run rẩy, nước mắt tựa hồ đã không thể kiềm chế mà rơi ra.
Nàng gắng gượng một hồi, chỉ gọi được một tiếng: “Công tử…”
Công tử.
Giữa họ đã qua lại lâu dài, có những ngày tháng tình cảm nồng thắm. Thực ra, so với cách gọi “công tử” nghiêm chỉnh như vậy, nàng hoàn toàn có thể dùng những cách xưng hô thân mật hơn, như “nhị ca”, như “Kính Thần”
Nhưng thực tế, ngoài một vài lần đặc biệt, đa phần nàng vẫn gọi chàng là công tử. Cách gọi ấy dường như mang một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/5272746/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.