Cuối tháng ba, lúc ấy Cố Cư Hàn đang ở Thượng Kinh thì nhận được một bức thư đến từ Giang Tả.
Người đưa thư là một viên quan ngũ phẩm của Bộ Công, tuy bình thường không có giao tình thân thiết gì với hắn nhưng hôm đó lại đột nhiên đến phủ Quốc Công bái phỏng nói rằng có một bức thư muốn trình tướng quân xem qua, ngoài ra còn có một vật muốn gửi.
Thực ra dạo gần đó Cố Cư Hàn vốn chẳng có tâm trạng gặp khách. Từ sau khi phụ thân hắn đại bại trong cuộc chiến bắc phạt, sức khỏe sa sút từng ngày, vận thế của Cố gia cũng trở nên vô cùng bấp bênh. Trong khi đó, Trâu Tiềm lại từng bước dồn ép khiến hắn cảm thấy vô cùng lực bất tòng tâm, chỉ thấy rằng chốn triều đình còn hiểm ác hơn cả sa trường.
Ban đầu hắn định từ chối tiếp khách, nhưng viên quan kia lại vô cùng cố chấp, cứ đứng mãi trước cổng phủ Quốc Công không chịu rời đi, còn nói rằng nhất định phải gặp hắn bằng được. Không còn cách nào khác, Cố Cư Hàn đành cho người dẫn ông ta vào thư phòng.
Viên quan ấy đưa cho hắn một phong thư và một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Hắn nhíu mày, trước tiên mở chiếc hộp ra. Dù Cố Cư Hàn từng trải biết bao sóng gió trong đời, nhưng khi nhìn thấy vật bên trong chiếc hộp ấy, hắn vẫn sững người không thốt nên lời.
Đó là khoản tài vật đủ để nuôi toàn bộ binh lính dưới trướng hắn trong suốt một tháng trời. Hắn vô cùng kinh ngạc, lập tức mở phong thư ra đọc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/5272741/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.